Khi Phó Du Thường hỏi lại, Mộc Chiêu ôm đầu uốn éo tỏ vẻ ký ức vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, không nhớ rõ.
Phó Du Thường không cần nghĩ cũng biết nàng đang ôm tâm tư gì, thế là chọc chọc cái đầu nhỏ của nàng, nói: "Học hư."
"Không có đâu, người ta thật sự không nhớ rõ!" Mộc Chiêu lè lưỡi, ai bảo học tỷ giày vò nàng, nàng chỉ muốn "trả thù" một xíu để cô tò mò thôi ~!
Điều duy nhất vượt quá dự liệu của Mộc Chiêu là học tỷ không tiếp tục hỏi nữa, như là căn bản không giẫm vào bẫy của mình mà chỉ vò rối tóc của bản thân, sau đó bắt đầu một chủ đề khác.
Mộc Chiêu nhạy bén đánh hơi được không khí có gì đó không ổn, nàng không tin học tỷ thật sự không có chút tò mò nào.
Trong nội tâm nàng lặng lẽ lẩm bẩm, lẽ nào học tỷ đã đoán được rồi sao? Nhưng dù là đoán được, chẳng lẽ chị ấy không tò mò cụ thể chuyện gì đã xảy ra sao?
… Sẽ không nghẹn chiêu gì ở phía sau đó chứ?
Nhưng cả ngày, học tỷ không hỏi bất kỳ câu hỏi liên quan nào, đến buổi tối vẫn vô cùng giữ lời hứa, để mình sống yên ổn ngủ cả đêm, đến sáng hôm sau, khi Mộc Chiêu tỉnh dậy đã rất mơ hồ, chẳng lẽ học tỷ thật sự không thèm để ý?
Thậm chí người ta còn chuẩn bị xe sau khi nàng cơm nước xong xuôi, không hề đề cập đến chủ đề này tí nào, như thể cô đã quên mất.
"Trạng thái tinh thần của Mộc phu nhân trong tù rất tệ, vẫn luôn la hét ầm ĩ muốn gặp em, Mộc tiên sinh thì bình tĩnh hơn một chút, nếu Mộc phu nhân nói lời gì khó nghe, không muốn nghe thì cứ rời đi, đừng quan tâm bà ta." Trên đường đi, Phó Du Thường không yên tâm dặn dò.
"Em sẽ không quan tâm, bà ta thích nói gì thì nói, dù sao người bị nhốt bên trong là bà ta chứ không phải em." Nếu không phải chuyện hai vợ chồng kia mượn mình tính kế học tỷ quá buồn nôn, thậm chí sau khi "hại chết" mình còn muốn lợi dụng cái chết của mình giành lợi ích, Mộc Chiêu cũng không muốn đi chuyến này.
Nhìn thấy mẹ nuôi hiện tại, Mộc Chiêu cũng có chút thổn thức cảm thán, những chuyện khác đã bị vứt ra sau đầu.
Phu nhân quý phái trong quá khứ bây giờ đã lưu lạc đến trong tù, tính tình ngạo mạn cũng bị bào mòn đến không còn.
Tính cách của mẹ nuôi nàng thật mạnh, cũng vô cùng chú ý đến ngoại hình của mình, đặc biệt là sau khi cha nuôi trở nên giàu có, bà ta càng lo lắng mình sẽ bị các hồ ly tinh trẻ bên ngoài qua mặt cho nên đã tốn rất nhiều tiền trên mặt mình.
Nhưng một khi bị nhốt vào tù, dường như chăm sóc da dưỡng da đã trở nên tốn công vô ích, cả người già đi mười mấy tuổi.
Mộc Chiêu cầm điện thoại lên, mẹ Mộc ở bên kia đang gào khóc, cầu xin nàng vớt mình ra ngoài, nói rằng cuộc sống trong tù khắc nghiệt biết bao, căn bản không phải dành cho con người ở, bọn họ đều bắt nạt mình.
Vốn là đang cầu xin, nhưng khi bà ta phát hiện Mộc Chiêu không nói gì, chủ đề tức khắc chuyển sang công ơn nuôi dưỡng.
Bà ta nói năm đó hai nhà ôm sai con chỉ là tai nạn, bọn họ cũng không rõ ràng lắm, ít nhất tiền mười mấy năm đều nuôi nấng nàng như con gái ruột, dù sao Mộc Chiêu cũng phải giúp mình vì công ơn nuôi dưỡng mười mấy năm.
Trạng thái của mẹ Mộc có chút cuồng loạn, trông khó có thể giao tiếp bình thường, hơn nữa, cho đến nay bà ta vẫn chưa có một câu xin lỗi.
Sau khi Mộc Chiêu nghe mẹ nuôi lảm nhảm trong chốc lát mới đưa điện thoại lại gần, nàng vừa mở miệng, mẹ Mộc đã sửng sốt.
"Mẹ." Mộc Chiêu ấp ủ một lát, mặt mày rũ xuống, bắt đầu màn biểu diễn của mình.
Khi mẹ Mộc nghe Mộc Chiêu vẫn nguyện ý gọi mình là mẹ, trong lòng lập tức vui mừng, cảm thấy chuyện này hẳn là thành công, nhưng những lời Mộc Chiêu nói tiếp theo lại khiến bà ta dựng tóc gáy.
"Khi xe phát nổ, con đau lắm."
Nhiệt độ xung quanh dần trở nên lạnh hơn, giống như máy điều hòa bị hỏng.
Mẹ Mộc run lập cập, đột nhiên không muốn nghe con gái nuôi tiếp tục nói nữa.
"Lửa vẫn luôn cháy, nóng lắm, nóng lắm, nhưng sau khi lửa tắt, con nằm dưới chân núi cảm thấy lạnh thấu xương, con vẫn luôn mong cha mẹ đến cứu con nhưng cha mẹ không đến."
Môi mẹ Mộc giật giật, hai mắt lồi ra như muốn rớt ra ngoài.
"Không sao đâu, cha mẹ bận công việc, không đến cũng không sao, vậy thì con chỉ có thể đến tìm hai người..." Vở kịch mà Mộc Chiêu vừa mới dàn dựng vừa mới bắt đầu, bên kia đã không thể chịu nổi.
"A a a a!" Mẹ Mộc ngả người ra sau, ngay cả ghế cũng lật nhào, Mộc Chiêu không ngờ mẹ nuôi của mình lại nhát gan đến như vậy, mọi chuyện vừa mới bắt đầu đã phải kết thúc.
"Quỷ!" Mẹ Mộc luống cuống tay chân lùi về sau, khiến người bên cạnh giật mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!