Quả nhiên.
Ông trời rất công bằng, khi cánh cửa này đóng lại chắc chắn sẽ có một cánh cửa khác mở ra.
Mộc Chiêu trở lại phòng vẽ của mình, mở ra bức tranh mèo bắt quỷ, con mèo vẫn là một bé mèo đáng yêu, chỉ là nó không có cảm giác sống động như lúc nãy, chẳng lẽ là đồ dùng một lần?
Mà phiên bản thu nhỏ của Quỷ Tướng dưới chân của chú mèo con đã biến bầu không khí tươi sáng của toàn bộ bức tranh thành không khí dưới âm phủ, chú mèo con rõ ràng là một hình vẽ sống động và đáng yêu đột nhiên trở thành sứ giả địa ngục, ai không biết còn tưởng rằng nàng đang vẽ cảnh địa ngục.
Phản ứng đầu tiên của Mộc Chiêu, người đang thiếu tiền chính là —— bức tranh thần kỳ này có thể bán được bao nhiêu tiền? Cũng không biết có thể bán ở đâu.
Sau khi tìm thấy hội quán kia rồi đi hỏi một chút?
Mộc Chiêu vừa nghĩ vừa mở hộp gỗ bên cạnh ra, trong bóng tối, nàng cẩn thận lấy dụng cụ vẽ tranh ra, chuẩn bị làm một thí nghiệm khác.
Lần này nàng nên vẽ gì đây? Mộc Chiêu liếc nhìn giá sách, sau khi lấy được cảm hứng, lần này nàng trực tiếp ngưng tụ sức mạnh của mình vào ngòi bút, một con sói với đôi mắt xanh lục cùng vẻ mặt âm lãnh xuất hiện trên tờ giấy.
Cuối cùng, Mộc Chiêu điểm thần quang vào trong mắt sói, vừa vẽ xong, nàng không khỏi lùi lại hai bước.
Con sói trong đó nhìn như có thể nhảy ra bất cứ lúc nào, có thể không đáng sợ sao, nhưng quả thực rất có lực uy hiếp, sau khi vẽ một con sói, Mộc Chiêu cảm thấy tinh thần hơi mệt mỏi, nhưng một lúc sau, một sức mạnh quen thuộc lại xuất hiện tràn vào cơ thể nàng.
Nàng vươn đầu nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên là chiếc đèn dầu thần kỳ đó.
Hóa ra còn có dịch vụ chuyên môn nạp năng lượng từ xa sao? Đây là đại bảo bối gì vậy?! Cho nàng thêm 18 cái!
Khi Mộc Chiêu rụt đầu lại, nhớ lại những gì mình đã làm với bức tranh đầu tiên khi mình tỉnh lại, ngập ngừng nói với sói: "Mi...! Đi ra ngoài một chút xem?"
Mộc Chiêu vừa nói xong, tờ giấy vẽ bỗng nhiên rung lên kịch liệt, Mộc Chiêu vội vàng lui về phía sau mấy bước, ánh sáng xanh đen từ trong cuộn giấy tỏa ra, dần dần ngưng tụ thành hình dạng, cuối cùng, một con sói hung ác xuất hiện trước mặt nàng.
"Mi...! Biết bắt ma quỷ không?" Mộc Chiêu thận trọng hỏi.
Con sói liếc nhìn nàng, cào cào móng vuốt, quay người và nhảy xuống từ cửa sổ.
Mộc Chiêu đang muốn đuổi theo xem thử nhưng hiện trường "ma ám" vẫn chưa được dọn dẹp, vội vàng thu dọn đồ đạc, để tránh cho học tỷ hoặc dì Lưu khỏi sợ hãi nếu họ phát hiện.
Sau khi đặt mọi thứ vào lại chỗ cũ, Mộc Chiêu đột nhiên nghe thấy tiếng thở nặng nề từ phía sau, đó là âm thanh của dã thú, toàn thân nàng run rẩy, khi quay đầu nhìn lại thì thấy con sói khổng lồ đang ngậm một con ma nhỏ chưa cắt dây rốn, con ma nhỏ đó có thân hình vô cùng gầy gò, đầu rất to, hốc mắt trống không, thoạt nhìn có thể miêu tả từ xấu xí đến cực hạn.
Con sói ném đứa bé ma xuống đất, nó gầy gò và nhỏ bé, trông rất đáng thương, nó mở miệng muốn khóc nhưng con sói đã ấn một chân lên miệng nó, chẳng trách thứ nhỏ bé này lại xuất hiện ở sau lưng nàng mà không có tiếng động gì.
Vật nhỏ nhìn Mộc Chiêu một cách đáng thương, quằn quại giãy giụa, chắc là mong nhận được chút cảm tình từ Mộc Chiêu, nhưng đôi mắt đó không hề đáng yêu chút nào, lại càng đáng sợ, Mộc Chiêu thực sự không thể sinh ra chút cảm giác thương hại nào.
Con sói hú lên, sau đó đưa hồn ma trở lại bức tranh và đáp xuống tay Mộc Chiêu.
Con sói trong tranh vẫn uy phong như vậy, chỉ là đã mất đi sự sinh động vừa rồi, dưới chân nó có một con búp bê ma đáng thương.
Mộc Chiêu ngơ ngác nhìn bức tranh trong hai giây, sau đó chạy toán loạn trong phòng vẽ như một con khỉ, kêu lên "Hú hú hú".
"Quả nhiên ông trời thật sự yêu mình!" Mộc Chiêu chộp lấy tiểu Hòn Than đang trốn trong góc, hôn mặt nó đến mức nó kêu meo meo, cho đến khi chú mèo nhỏ chống cự và sử dụng Phật sơn Vô Ảnh Cước đá vào mặt nàng mới thoát được móng vuốt của nàng.
Bầu trời lộ ra chút màu trắng bạc, một đêm hỗn loạn xen lẫn bất ngờ trôi qua mà không hề hay biết.
Mộc Chiêu nghĩ ra một vấn đề mới, bức tranh này chỉ có mình mới có thể sử dụng hay là người khác cũng có thể sử dụng? Bằng không thì để đứa nhỏ xui xẻo, nữ chính, giúp bản thân thí nghiệm một chút? Dù sao thì cô nàng có thể gặp ma cả ngày, đêm hôm khuya khoắt đi dạo một vòng là có thể hoàn thành thí nghiệm.
Khấu Tử Thư đã bị nàng sắp xếp rõ ràng như vậy.
"Cạch..." Trong buổi sáng yên tĩnh, cách không xa phòng ngủ chính có tiếng mở cửa nhẹ.
Động tác điên cuồng của Mộc Chiêu đột nhiên dừng lại, bao gồm cả nụ cười trên mặt đều cứng đờ.
"Bụp." Hòn Than bị nhẹ nhàng đặt xuống đất, sau đó nghiêng đầu nhìn con sen số 1 cầm hai tờ giấy, mở cửa sổ bỏ chạy như bay, đương nhiên nàng cũng không quên đóng cửa sổ lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!