Chương 12: Trấn Quỷ

"Sao có cảm giác...! Con mèo này có thể nhảy ra bất cứ lúc nào vậy?" Mộc Chiêu chọc chú mèo con trên bức tranh, hỏi, "Mi có muốn...! Ra ngoài không?"

Mộc Chiêu chỉ nói đùa, ai biết bức tranh trong tay nàng đột nhiên thoát khỏi trói buộc, thật sự "mọc cánh" bay đi!

"Vl!" Mộc Chiêu vội vàng nhảy lên nhưng ai biết giấy vẽ lại vặn vẹo để tránh khỏi tay nàng, thậm chí còn tự mình mở cửa sổ bay ra ngoài, cằm của Mộc Chiêu muốn rớt xuống vì hành động này.

Đỉnh vậy sao?

"Mi muốn đi đâu đó!" Mộc Chiêu đuổi theo ra ngoài nhưng không quên đóng cửa sổ, phòng ngừa mèo con nhà mình cũng nhảy ra ngoài.

Mộc Chiêu bay theo bức tranh suốt một quãng đường, bởi vì quá kinh ngạc nên không phát hiện lúc này trời đã tối, đã đến thời gian nguy hiểm đối với nàng.....!

"Ha..." Khấu Tử Thư đi ra từ nhà Phó Du Thường, lúc này đang cố gắng hết sức để tránh khỏi sự tấn công của đám quỷ quái.

Khoảng mười phút trước, cô nàng ra ngoài lên xe của Phó Du Thư, lúc này, con quỷ phía sau cô nàng dừng lại trước đầu xe, mục tiêu rất rõ ràng.

Phó Du Thư không biết gì cả, đang định lái xe đưa cô nàng về nhà, vì không muốn cấp trên bị liên lụy, Khấu Tử Thư thuận miệng nói ra một lý do rồi xuống xe chạy đi, dù Phó Du Thư ở phía sau có gọi như thế nào, cô nàng cũng giả vờ như không nghe thấy...

Khấu Tử Thư có thân thủ bất phàm và vô cùng mạnh mẽ, cô nàng biến mất trong tiểu khu này trong chớp mắt, nhưng dù mạnh mẽ đến đâu, sức mạnh của cô nàng cũng chỉ giới hạn trong cơ thể con người, quá sức để đối diện với con quái vật gớm ghiếc dữ tợn phía sau.

Con quỷ cô nàng gặp lần này khác với những con quỷ cô nàng gặp trước đó, toàn thân con quỷ này chủ yếu là màu đen, có ánh sáng đỏ nhạt, trí tuệ cũng cao hơn, đối diện với sự né tránh của cô nàng, nó đùa bỡn như mèo bắt chuột.

"Vương của ta có lệnh, phải dạy cho Khấu Tử Thư một bài học, ngoan ngoãn dừng lại, ta sẽ giữ lại cho ngươi thở một hơi." Trong nháy mắt, một bóng đen xuất hiện sau lưng Khấu Tử Thư, mặc dù cảm nhận được nguy hiểm tới nhưng tốc độ kia quá nhanh, khiến cho cô nàng không kịp phản ứng.

Cô nàng bị tát bay ra ngoài.

May mắn là cô nàng rơi vào một bụi cây xanh và không bị thương nặng.

"Xì..." Một cái lưỡi dài như thằn lằn thè ra, nước miếng nhỏ xuống đất.

Một con quỷ đầu trọc sáu mắt xuất hiện ngay phía trên Khấu Tử Thư, trên mặt mang theo vẻ giễu cợt như đang cười nhạo đối phương không biết tự lượng sức mình.

Dưới thân hắn còn có sáu cái chân, ngoài hai cái chân quái vật cường tráng còn có bốn cái chân của phụ nữ với làn da mỏng mềm mịn.

"Khuôn mặt của ngươi thật xinh đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả vợ ta khi ta còn sống.

Vợ ta rất xinh đẹp, ta đối xử với cô ta rất tốt nhưng cô ta vẫn không hài lòng.

Cô ta muốn tìm những gã đàn ông đáng khinh đó! Ha ha ha ha ha..." Rõ ràng là con quỷ này khi còn sống đã bị cắm sừng, nó có chút phản ứng trước vẻ ngoài xinh đẹp của Khấu Tử Thư, "Con khốn đó đã liên thủ với mấy gã đáng khinh khác để chặt xác ta, đến bây giờ ta vẫn không thể tìm được đôi mắt của mình."

Tim Khấu Tử Thư đập như nổi trống, cố gắng bình tĩnh lại tìm cơ hội trốn thoát.

"Cho nên những con khốn xinh đẹp như các ngươi đều không an phận, không bằng cho ta một con mắt và một chân của ngươi đi, thế nào? Vậy thì ta sẽ không giết ngươi!" Con quỷ cao khoảng 2 mét, thân thể có mùi hôi thối, giữa những móng tay dài của hắn dường như còn sót lại một chút thịt, khi hắn vươn tay ra muốn móc mắt Khấu Tử Thư, dù sao cũng xuất thân từ đặc công, Khấu Tử Thư dùng tay trái lấy ra một vật màu bạc sáng bóng, "vút" một tiếng trực tiếp chặt đứt ngón tay của hắn!

Có lẽ hắn không ngờ con côn trùng nhỏ dưới tay lại có thể cắn trả hắn, đối phương căn bản không có chút phòng bị nào, "xoẹt" một tiếng đã mất đi một ngón tay.

Tuy rằng đối với hắn không phải vết thương nghiêm trọng nhưng cũng đủ sỉ nhục, đặc biệt là khiến hắn nhớ lại những chuyện đã xảy ra khi còn sống, quái vật lập tức bị k1ch thích đến mức nổi điên!

Khấu Tử Thư nhân cơ hội trốn thoát, nhưng cô nàng cũng nghe được tiếng gầm thét phía sau cùng hơi lạnh máu me dần dần bao phủ lấy mình, lần này...! Xem ra hắn đã vượt quá dự liệu của mình.

"Meo!"

Khấu Tử Thư đụng phải một vật mềm mại, bị va chạm trực tiếp ngã xuống đất.

Một cái móng vuốt đen rơi xuống, kéo cô nàng sang một bên, Khấu Tử Thư nằm dưới đất ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là một con mèo to lớn cao bằng tòa nhà năm tầng, nhìn qua rất ngoan ngoãn đáng yêu nhưng giây tiếp theo con mèo lại xù lông lên, đôi mắt đỏ rực, móng vuốt dài ra, cơ bắp dữ tợn, khi đập xuống đất, nó tạo ra rung chấn như động đất.

Con quái vật vốn được cho là cao lớn so với người bình thường lại trông thật nhỏ nhắn trước con mèo khổng lồ này.

Bị sự nguy hiểm k1ch thích, con quái vật dần dần lấy lại sự tỉnh táo, ngước nhìn con mèo rồi lùi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!