Chương 11: Thư Tình

Bình thường hai chị em cãi nhau cũng không đến mức nào, đừng thấy suốt ngày Phó Du Thư lạnh mặt, nhưng cô ấy là một siscon hàng thật giá thật, cho dù em gái lớn lên càng ngày càng không đáng yêu.

Nhưng lần này Phó Du Thư thật sự nhìn thấy dấu hiệu nguy hiểm cho nên mới nổi giận lôi đình: "Phó Du Thường! Em có biết suy nghĩ bây giờ của em rất nguy hiểm hay không?!"

Phó Du Thường đứng bên bàn sắp xếp đồ đạc, mặc kệ chị gái đang tức giận.

"Nếu em thật sự dám chạm đến giới hạn của pháp luật, chị sẽ đánh gãy chân em! Sau đó, sau đó mỗi ngày viết một lá thư đốt cho Chiêu Chiêu! Để em ấy xem em đã làm những gì!"

Lời của Phó Du Thường nghẹn lại trong cổ họng, chị ấy học những lời này từ ai?

"Biết rồi, sẽ không." Để tránh Phó Du Thư can thiệp vào kế hoạch của mình, lần đầu tiên Phó Du Thường nói dối chị gái mình.

Phó Du Thư hơi hơi thở ra, nhưng khi nhìn vào góc nghiêng của em gái mình, cô ấy vẫn có chút lo lắng.

"Cốc cốc cốc..." Khấu Tử Thư xấu hổ đứng ở cửa gõ cửa, vốn dĩ cô nàng nên tránh hai chị em cãi nhau nhưng ai bảo con ma bên cạnh này cứ thúc giục cô nàng, còn lấy "thù lao" cô nàng không thể từ chối ép buộc chính mình.

"Trưởng, trưởng phòng Phó, xảy ra chuyện gì sao?" Khấu Tử Thư nói một cách vô cùng chột dạ.

"Không có gì."

Mộc Chiêu vòng qua Khấu Tử Thư đi vào phòng: "Chị Du Thư, chị phải nhường học tỷ, đừng bắt nạt chị ấy...! A a a a a!"

Khấu Tử Thư vô thức lùi sang một bên khi Mộc Chiêu hét lên ở mức âm lượng siêu cao, đúng lúc này Phó Du Thư bước về phía trước một bước, nhìn giống như Khấu Tử Thư bị Phó Du Thư hù.

Phó Du Thư cảm thấy có lẽ mình cần phải giải thích với hậu bối đầy triển vọng này một chút.

"!!!" Mộc Chiêu nhìn N phong bì màu hồng đáng yêu trải trên bàn, hét lên như chuột chũi.

Tại sao thư tình nàng giấu lại bị phát hiện! Cứu mạng! Nàng còn chưa kịp tiêu hủy bằng chứng! Đây là hiện trường chết người gì thế này!

Dì Lưu đã chuẩn bị cơm xong, mời mọi người dùng bữa, Phó Du Thường bảo hai người cứ đi trước mà không cần đợi mình.

Phó Du Thư thấy em gái mình đang ngơ ngác cầm thư tình mà người vợ quá cố đã viết nhưng chưa từng đưa tận tay cho cô, lặng lẽ mang hậu bối ra khỏi thư phòng.

Phó Du Thường đặt thư lên bàn, những bức thư này xuất hiện ở đây là do vừa rồi cô sắp xếp di vật cho Chiêu Chiêu, cô sắp xếp từng cái một theo trình tự thời gian, sau đó lấy lá thư sớm nhất mở ra.

Mộc Chiêu bay đến phòng vẽ của mình tự bế, nàng sợ sau khi ở đây nhìn thấy vẻ mặt của học tỷ, nàng sẽ không bao giờ dám về nhà nữa.

Đó là bức thư tình đầu tiên Mộc Chiêu viết, tài viết văn của nàng rất non, sau khi viết đi sửa lại vô số lần, nàng mới cẩn thận trang trí lên, dù vậy, qua những dòng chữ trong bức thư nàng viết, người ta vẫn có thể thấy rằng Mộc Chiêu là một cô gái ngây thơ đáng yêu như thế nào, cẩn thận ngưỡng mộ học tỷ không thể với tới, dựa vào sự sảng lên nhất thời mới có dũng khí viết bức thư này.

Nhưng dũng khí đó không kéo dài được đến khi đưa bức thư này cho cô, nếu không, có lẽ bây giờ các nàng đã không như thế này.

"...! Phó học tỷ, chị có tin rằng số mệnh sẽ khiến người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên không? Nếu chị không tin, vậy bây giờ chị có muốn thử tin không?"

Đôi mắt Phó Du Thường dần dần đỏ lên, vài câu nói đã đưa cô trở lại buổi chiều đầy nắng đó, cô đang đi trên đường, đột nhiên nhìn thấy một chiếc vali lẻ loi không có người xung quanh, bên cạnh có một rãnh nước, cỏ dại có dấu vết bị đạp, trong lòng cô lập tức có dự cảm không tốt.

Bước tới phía trước, quả nhiên thấy một sinh viên bị ngã đúng như dự đoán.

Thiếu nữ ủ rũ cúi đầu ngồi trong rãnh nước, khi nghe thấy tiếng mình đến thì ngẩng đầu lên, nhìn mình với khuôn mặt ngây thơ vô tội, lúc đó cô nghĩ, một người sẽ rơi xuống một khe nước rõ ràng như vậy, quả nhiên là một cô bé ngốc nghếch.

Sau khi Chiêu Chiêu biết giá bộ quần áo bị bẩn của mình vì kéo nàng lên, bộ dáng muốn nhảy trở lại rãnh nước mọc nấm lại càng đáng yêu hơn.

Nhưng có một số chuyện Chiêu Chiêu nói không đúng, ngày hôm đó không phải lần đầu các nàng gặp nhau, số phận giữa các nàng đã được định sẵn từ rất lâu rồi.

Cuối thư là lời thỉnh cầu táo bạo của cô gái trẻ.

"Đợi em trả tiền quần áo xong, học tỷ, chị có đồng ý làm bạn gái của em không?"

Một chiếc thẻ đánh dấu tự làm rơi ra khỏi phong bì, trên đó có viết một bài thơ nhỏ bằng hoa mai, từ bài "Dã hữu man thảo" phần Trịnh Phong trong Kinh Thi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!