Chương 1: Tang Lễ

Ánh hoàng hôn rực rỡ dần khuất dưới chân núi.

Đồ ăn trong nhà nóng hổi, ​​hai bộ bát đũa được đặt ngay ngắn trên bàn, không khó để đoán rằng trong ngôi nhà này chắc chắn phải có hai người chủ.

Một chú mèo con màu đen như mực thui thủi trong góc, uể oải cào thức ăn cho mèo.

Lúc này trên bàn chỉ có một người chủ, một người chủ khác đã nhiều ngày không về, không biết có phải vì thế mà mèo con ăn không nhiều hay không.

Ánh hoàng hôn sắp tan đi, ánh trăng hiện lên trên bầu trời như có như không.

"Dì Lưu." Người ngồi một mình ở bàn mở miệng, giọng nói khàn khàn.

Cô vừa dứt lời thì đèn đã được bật lên.

Trong nhà có tang, theo phong tục ở đây, đèn sẽ được thắp từ sáu giờ tối, cho đến khi đầu thất kết thúc.

"Ngài yên tâm, tôi hiểu." Dì giúp việc đang nấu ăn lau đôi mắt đỏ hoe, nhìn bữa tối còn nguyên trên bàn, dì nghẹn ngào một tiếng.

"Ngài ăn nhiều một chút đi, đã mấy ngày ngài chưa ăn gì rồi, ngày mai… Ngày mai ngài còn bận."

Nói xong, dì đã rơi nước mắt trước, già rồi nên có chút không khống chế được cảm xúc.

Dì lau nước mắt rồi đi đến bàn thờ bày sẵn ở nhà, nhang trong lư hương sắp tàn, hương hỏa không ngừng, dì lập tức thắp thêm một nén nhang mới.

Phía sau lư hương có một khung ảnh, cô gái có má lúm đồng tiền trong ảnh cười tươi như hoa, nhưng màu sắc vốn nên tươi sáng giờ đã biến thành đen trắng tĩnh mịch...

Một người tốt biết bao...

Dì Lưu cẩn thận lau chùi bức chân dung, phu nhân là người rất hiền lành, phu nhân và tiểu thư là trời sinh một cặp, chỉ là ông trời không có mắt mà thôi.

Dọn bàn xong, bà phát hiện người ngồi cạnh bàn vẫn chưa ăn, chỉ có thể thuyết phục cô.

"Ngài ăn một chút đi, ngày mai là đầu thất của phu nhân, người xưa nói ngày đầu thất linh hồn của người chết sẽ trở về nhà, nếu như người trong nhà sống không tốt, vong hồn sẽ bất an, không thể đi đầu thai."

Có lẽ câu nói này có tác dụng.

Không biết dì Lưu đã khuyên nhủ bao lâu, đột nhiên thấy một kỳ tích xuất hiện, tiểu thư động đũa, máy móc gắp một ít thức ăn cho vào miệng, tuy rằng ăn không nhiều nhưng ít nhất cũng có thứ để lót bụng.

Dì Lưu không khỏi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy trái tim càng thêm đau.

Bà nhìn khuôn mặt lạnh lùng của tiểu thư, bình thường tiểu thư không phải là người thích cười, nhưng cô chưa bao giờ như thế này...! Giống như một con rối vô cảm sắp đổ.

Bà và lão gia đều rất lo lắng, nếu tiểu thư gục xuống khóc lóc thì họ sẽ nhẹ nhõm hơn, nhưng tiểu thư cứ ôm chặt trong lòng, sợi dây thừng căng chặt nếu không cẩn thận sẽ đứt ngay.

Lão gia nói sau tang lễ mới cần phải chú ý, nếu không được thì có thể ép tiểu thư về nhà cũ, lão gia sẽ cùng cháu gái vượt qua cửa ải này, như vậy là được.

Ăn được một ít, Phó Du Thường dừng đũa, dì Lưu thu dọn bát đ ĩa trên bàn trở lại phòng bếp.

"Học tỷ..."

Dường như cảm nhận được điều gì đó, Phó Du Thường bỗng nhiên vội vàng đứng dậy mở cửa, nhưng bên ngoài lại không có gì, người vẫn đang nắm tay nắm cửa ngơ ngác đứng đó, trái tim trống rỗng bỗng nhói lên đau đớn kịch liệt.

Đã sáu ngày trôi qua, vợ cô đã đi sáu ngày, không thể trở về được nữa...! Cô, còn đang hy vọng gì thế này?

──────

Ầm ầm!

Bầu trời tháng 9 ở thành phố H đã nhiều ngày không trong, bầu trời ngột ngạt như sắp rơi xuống, mây đen thấp thoáng tia chớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!