Chương 13: (Vô Đề)

"Ta và hắn quen nhau chưa tới hai ngày, e là không có đủ mặt mũi để giúp ngươi nói chuyện đâu." Mật Nương không nhận lời ngay, nhưng cũng không dứt khoát từ chối: "Ngày mai ta đi xem, nếu vẫn còn thiếu người, hắn vẫn còn nhận người, ta sẽ về báo cho các ngươi biết một tiếng."

"Vậy thì làm phiền ngươi rồi." Phán Đệ không ngờ bị từ chối, trên mặt có chút ngượng ngùng.

"Không có gì cả." Mật Nương xoa đầu con chó Đại Hoàng, nói: "Ta phải đi chăn cừu đây, các ngươi có đi không?"

"Các ngươi đi đi, ta không đi đâu, a nãi ta tìm ta có việc." Uyển Nhi xua tay, nàng ta liếc nhìn Mật Nương, môi mấp máy, vẻ mặt như muốn nói rồi lại thôi.

"Sao thế?" Trước khi đi, Mật Nương đến gần nàng ta, nhỏ giọng hỏi.

"Ngươi cũng có thể nhận tiền công rồi, có muốn cùng bọn ta thuê một cái lều nhỏ dọn ra ngoài ở không?" Uyển Nhi liếc nhìn vài người đang đi chậm rãi và liếc trộm về phía này, mơ hồ nói: "Ở chung thì nhiều chuyện lắm, ăn thêm một miếng cơm cũng có người không thoải mái, nói chuyện riêng cũng bị người khác để ý."

"Nếu ngươi muốn dọn ra, lát nữa a nãi ta đi thuê lều sẽ chọn cho ngươi một cái."

Mật Nương rũ mắt nhìn xuống, đập vào mắt là những ngón chân lộ ra và vạt áo sờn cũ: "Thôi, ta sẽ chịu khó thêm một thời gian nữa, có tiền công rồi ta phải mua quần áo đồ dùng trước đã."

"Mật Nương, đi thôi!" Lan Nương nhón chân gọi một tiếng.

"Ta qua đây." Mật Nương vẫy tay đáp lại, thời điểm thu tay về, động tác nàng khựng lại, có chút ngượng nghịu xoa đầu Uyển Nhi: "Suốt chặng đường này đa tạ ngươi và Triệu a nãi đã chăm sóc ta, ngươi giúp ta chuyển lời tới Triệu a nãi, nói là ta đã nghĩ thông suốt rồi."

"Ừ, được."

Mật Nương dắt Đại Hoàng chạy một đoạn để đuổi kịp Lan Nương và những người khác, thấy họ tò mò liếc nhìn nàng, nàng vờ như không hay biết, ánh mắt càn rỡ nhìn chằm chằm vào những chiếc lều ở bờ sông bên kia, dân chăn nuôi ở Mạc Bắc thế mà cũng khai hoang trồng rau.

Nói là chăn cừu, thực ra là ở chỗ cừu ăn cỏ để đào rau dại ăn được như bồ công anh, cỏ linh lăng… tiện thể nhặt thêm phân bò khô về để nhóm lửa nấu cơm. Có tiếng bước chân tới gần, Mật Nương nghiêng đầu nhìn sang, là Lan Nương.

"Mật Nương, có phải Uyển Nhi và Triệu a nãi định dọn ra ngoài ở hay không?" Lan Nương thấy ánh mắt ngạc nhiên của Mật Nương, cười khổ một tiếng: "Ta không cố ý nghe lén, nhưng chỗ ở chỉ có bấy nhiêu thôi, trốn cũng không tránh được."

Không như ở quê, có phòng khách phòng ngủ, chỉ cần đóng cửa lại thì chẳng ai biết bên trong có người hay không.

"Còn ngươi thì sao? Ngươi cũng định dọn ra ngoài à?" Lan Nương lo lắng hỏi, nàng ta có chút hoảng sợ.

Mật Nương lắc đầu: "Ta không có tiền thuê lều."

"Chẳng phải ngươi sắp đến chỗ Ba Hổ làm việc rồi sao?"

"Ta phải mua giày, mua vải, mua kim chỉ, mua lược, phải mua dây buộc tóc, chăn đệm để đắp ngủ cũng phải mua, chờ trong tay có tiền dư rồi tính sau." Mật Nương dùng gậy cạy bồ công anh dưới đất lên, à, nàng còn phải sắm thêm liềm và dao bếp, bây giờ thái cái gì đều dùng tay vặn, còn thịt thì sau khi nấu chín sẽ vớt ra xé nhỏ rồi chia đều.

Nghe Mật Nương nói vậy, Lan Nương càng luống cuống hơn, trước đó nàng chỉ làm theo sự sắp xếp của quan phủ, định chuyên tâm nuôi cừu, phải đợi tới mùa đông cừu lớn lên bán đi rồi mới có tiền dư để mua sắm đồ đạc.

"Mật Nương, ngươi nói xem ta phải làm sao để kiếm tiền đây?" Nàng ta lẩm bẩm, khi phụ mẫu huynh trưởng của nàng ta chưa gặp chuyện, nàng ta chưa bao giờ phải lo lắng về những việc này.

"Cứ nuôi cừu cho tốt trước đã." Mật Nương thở dài đầy áp lực, nàng chỉ lớn hơn họ hai ba tuổi, ai cũng tới hỏi, nàng lấy đâu ra năng lực giải quyết, có tâm tư này thì thà đi tìm Triệu a nãi còn hơn.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Mật Nương đã rón rén thức dậy ra ngoài, nàng tháo dây của Đại Hoàng, dắt nó đi lấy nước nấu cơm, sau khi nàng ăn xong thì trong lều mới có động tĩnh.

"Tỉnh rồi à? Cơm ta nấu xong rồi, ta cũng ăn rồi." Mật Nương mở cửa lều, lùa bốn con cừu con của mình ra ngoài, vẫy tay nói: "Ta phải đi làm việc, đi trước đây."

"Cừu để lại ta trông cho, dù sao chăn cừu cũng chỉ lùa tới chỗ có cỏ có nước thôi, bốn con phải trông, tám con cũng không tốn thêm một con mắt." Lan Nương đuổi theo gọi.

"Đồ chó săn."

Uyển Nhi nghe thấy tiếng thì quay đầu nhìn lại, là Mộc Hương, nàng ta chơi thân với Phán Đệ.

"Nhìn ta làm gì?" Mộc Hương trợn mắt, buộc tóc lại rồi bước qua ngưỡng cửa.

"Ngươi…"

"Uyển Nhi, đi rửa mặt đi." Triệu a nãi ở ngoài cửa gọi một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!