Chương 6: (Vô Đề)

Vân Quỳ thử hỏi một câu: "Thường ngày ai là người thay thuốc lau người cho Thái tử điện hạ?"

Thúy Hương tránh ánh mắt nàng, ấp úng nói: "Ban đầu là thái y ở Thái Y Viện, sau này là thái giám ở Thừa Quang Điện, nhưng vì hầu hạ không chu đáo, bị… bị…"

Nàng ấy cũng không dám nói, mấy người trước đây thay thuốc cho Thái tử hoặc bị Thái tử dọa chạy mất, hoặc tự mình sợ đến phát bệnh, còn có một tiểu thái giám không biết làm sai chuyện gì, bị Thái tử tỉnh lại đá một cước hộc máu…

Nhìn vẻ mặt nàng ấy, Vân Quỳ là biết không nên hỏi nhiều.

Với tính khí của Thái tử điện hạ, người hay quỷ thần cũng không dám đến gần nửa bước, ai dám hầu hạ bên người chứ?

Nàng lại nghĩ đến thi thể bị lôi ra khỏi Thừa Quang Điện mấy ngày trước, trong lòng có một cảm giác buồn nôn và nghẹt thở khó tả, sắc mặt cũng hơi trắng bệch.

"Ta mới đến Thừa Quang Điện mấy ngày, chưa từng hầu hạ Thái tử điện hạ, vì sao hôm nay… lại là ta?"

Thúy Hương mím môi nói: "Có lẽ Ngụy cô cô thấy tỷ hầu thuốc có công, hôm nay lại lộ mặt trước điện hạ, tỷ đi là thích hợp nhất."

Vân Quỳ oán than một tiếng, vẻ mặt cạn lời.

Nàng đến Thừa Quang Điện hai lần, cả hai lần đều suýt chút nữa mất mạng! Không thể vì nàng may mắn không chết mà cứ bắt nàng làm mãi như vậy chứ.

Hay là trên người nàng có lời nguyền chết chắc nào đó, nhất định không sống qua hôm nay?

Nhưng hồi nhỏ thầy bói đều nói nàng tốt số, sau này có thể đại phú đại quý, nếu không mợ cũng sẽ không suốt ngày tìm kiếm lão viên ngoại cho nàng.

Haiz, lòng Quỳ Quỳ đã chết.

Thấy nàng trang điểm xong chuẩn bị ra cửa, Thúy Hương vội vàng ngăn lại, nhỏ giọng nói: "Ngụy cô cô bảo tỷ trang điểm xong rồi đi."

Vân Quỳ: "Vì sao…"

Được thôi, nàng cũng nên sửa soạn một chút.

Vận may tốt thì Diêm Vương sống lại vừa mắt nàng, giữ lại cho nàng một mạng nhỏ.

Vận may không tốt thì trực tiếp đi gặp Diêm Vương luôn.

Nhưng khả năng vận may tốt gần như không có.

Tất nhiên đi gặp Diêm Vương cũng phải trang điểm một chút, đến nhân gian một chuyến, đi cũng phải có thể diện mới được. Tuy nhiên thân phận cung nữ thấp kém, dù chết cũng không có người khâm liệm cho nàng, đa phần là một cuốn tấm chiếu rồi vứt ra bãi tha ma.

Cái thể diện này chỉ có thể tự nàng làm.

Vân Quỳ thoa thêm phấn, dùng hương liệu xa xỉ, cuối cùng nhìn mình trong gương, cười còn khó coi hơn khóc.

Vừa đến Thừa Quang Điện, nàng lập tức bị Nguỵ cô cô dẫn vào.

Thái y Trần Nghi thấy nàng như thấy cứu tinh: "Vân Quỳ cô nương, việc hầu hạ Thái tử cô nương giỏi nhất, thuốc kim sang đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta bắt đầu bây giờ nhé?"

Vân Quỳ: "……"

Nàng cắn răng nặn ra một nụ cười: "Trần viện sử, trước đây ta chỉ là người làm việc nặng ở trù phòng, chưa từng hầu hạ Thái tử, sao lại thành ta giỏi nhất được?"

Trần Nghi ngượng ngùng cười một tiếng.

Thái tử tính tình thất thường, thay thuốc cho hắn là một công việc vô ích. Thái Y Viện đã có không ít thái y cáo bệnh về nhà, không có ai dám đến hầu hạ tổ tông này.

Tuy bây giờ ông ta đã được thăng làm viện sử, nhưng Thái tử cho ông ta thời hạn một tháng, không thể qua loa như trước nữa, nếu không Hoàng hậu cũng không thể bảo vệ được ông ta.

Đám cung nữ thái giám trong điện rụt rè không làm nên chuyện, chọc giận vị Diêm Vương sống này, ông ta cũng không thể báo cáo kết quả, đành phải để Ngụy cô cô chọn người vào hầu hạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!