Chương 48: (Vô Đề)

Nghe thấy tiếng nàng, khóe mắt Thái tử không khỏi giật giật.

Câu "làm lại lần nữa" trong lòng nàng, có phải là ý hắn nghĩ không?

Hắn không triệu kiến vài ngày, nàng cũng yên tâm thoải mái ở lì trong phòng của mình, nửa tháng qua không hề bước chân vào Thừa Quang Điện một bước.

Không phải nàng rất thân với Tào Nguyên Lộc sao? Vậy mà chưa từng nghĩ đến việc nhiều lời hỏi một câu nguyên do, mỗi ngày vẫn cứ ăn ngủ như thường.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Thái tử không khỏi lạnh lẽo, quay sang Tào Nguyên Lộc nói: "Ngươi gọi nàng đến làm gì?"

Tào Nguyên Lộc vội vàng kiếm cớ: "Đức Thuận bị nô tài phái đi Phủ Nội Vụ rồi, Thừa Quang Điện thiếu người, nô tài sợ hầu hạ không chu đáo nên mới tự chủ mời Vân Quỳ cô nương đến."

「Nô tài đi mời người, ngài có ngăn cản câu nào đâu!」

Vân Quỳ buồn bã cúi đầu.

「Hóa ra điện hạ căn bản không hề nghĩ đến việc gọi ta vào hầu hạ, uổng công ta mừng hụt một phen.」

Ánh mắt Thái tử khẽ lóe lên.

Vui mừng ư?

Hắn khẽ nhếch môi, nhàn nhạt hỏi: "Ngươi có thể làm gì?"

Vân Quỳ: "Nô tỳ…"

「Ta có thể thị tẩm mà!」

Ánh mắt Thái tử khẽ tối lại, lồng ng. ực tựa như bị bàn tay nhỏ bé mềm mại kia cào nhẹ một cái. Một cơn ngứa ran tinh tế xuất hiện lan tỏa trong huyết mạch, thậm chí hắn còn cảm nhận được nơi nào đó trên cơ thể âm ỉ nóng lên, gần như không thể kiềm chế.

Hắn khẽ cụp mắt xuống, giọng điệu bình thản không gợn sóng: "Đêm nay cô phải xuất cung, ngươi đi theo đi."

Vân Quỳ mặt đầy kinh hỉ: "Xuất… xuất cung?"

「Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, ngoài cung chẳng phải rất náo nhiệt sao! Ta có thể đi dạo phố ngắm đèn hoa rồi!」

Từ đầu tháng giêng đến nay, Thuần Minh Đế giận dữ lôi đình, trừng trị không ít quan lại, ngay cả nhà Quốc cữu, tâm phúc một thời của hoàng đế cũng bị xét nhà tước vị. Thậm chí còn lan truyền chuyện xấu của Thế tử Ninh Đức Hầu và phi tần. Cung nhân nhìn mặt đoán ý, cũng biết không nên trương đèn kết hoa ăn mừng rầm rộ vào lúc này. Bởi vậy, Thái Hòa Môn và Ngự Hoa Viên vốn náo nhiệt tưng bừng những năm trước đều không tổ chức hội hoa đăng.

Nhắc đến xuất cung, Thái tử thấy đôi mắt hạnh long lanh của thiếu nữ ánh lên vẻ rạng rỡ, đôi môi anh đào khẽ cong lên, nụ cười tươi tắn như hoa, đặc biệt là bộ váy hải đường đỏ thắm này càng tôn lên làn da trắng như tuyết, cổ ngọc như sứ.

Hoạ thuỷ này nghênh ngang khắp nơi, không biết sẽ thu hút bao nhiêu ánh mắt. Mà hắn vốn định cải trang ra ngoài, không muốn gây sự chú ý của dân chúng.

Thái tử nhíu mày nói: "Cô có công việc, chỉ cần trang phục đơn giản là được, bộ đồ của ngươi… quá lòe loẹt."

Vân Quỳ sờ sờ búi tóc tai thỏ bên tai, lại nhìn bộ váy áo bình thường nhất này, sao lại lòe loẹt chứ?

Thái tử: "Xuống chuẩn bị đi."

「Nhưng ta cũng không có y phục nào thích hợp để mặc khi xuất cung cả.」

Vân Quỳ trở về phòng ngủ, lục tung rương tìm quần áo, nhưng nàng đã vào cung từ năm mười tuổi, từ đó chưa từng bước chân ra khỏi Tử Cấm Thành nửa bước. Trong rương phần lớn đều là cung phục do Phủ Nội Vụ thống nhất may từ khi nàng nhập cung, còn có vài bộ là y phục Hoàng hậu ban thưởng trước đây, nhưng Thái tử điện hạ lại chê lòe loẹt…

Đang định chọn một bộ đồ cũ mặc tạm, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, là Lan Tú – người hầu hạ ở Thừa Quang Điện.

Lan Tú dẫn theo một cung nữ, bưng một chồng y phục dày cộm đi vào: "Đây là y phục Thái tử điện hạ ban thưởng cho cô nương. Có mấy bộ là Phủ Nội Vụ chuẩn bị cho các cung nữ thị tẩm, còn bộ này, điện hạ hạ lệnh nói là để cô nương mặc khi xuất cung tối nay."

Vân Quỳ ngạc nhiên nhận lấy, đợi người đi khỏi, nàng nâng lên giường trải từng bộ một ra, có đến sáu bộ y phục!

Trong đó có bốn bộ áo ấm dày dặn mặc mùa đông, hai bộ mỏng hơn một chút, đầu xuân có thể mặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!