Chương 30: (Vô Đề)

Vân Quỳ có hơi bất ngờ, vì sao đột nhiên hắn lại nhắc đến Lục hoàng tử. Không lẽ vừa nãy trong điện, Lục hoàng tử lén nhìn nàng bị hắn phát hiện?

「Vậy ngài ấy muốn ta đồng ý, hay là không muốn?」

Vân Quỳ chớp chớp mắt: "Điện hạ muốn giữ nô tỳ lại không?"

Thái tử lạnh lùng nói: "Cô đang hỏi ngươi, ngươi không trả lời thẳng, còn hỏi ngược lại cô, đó là bất kính."

「Ha ha, bất kính.」

Thái tử nghe thấy tiếng cười vô cớ trong lòng nàng, sắc mặt trầm xuống.

「Lúc ta sờ cơ ngực ngài thì có kính không? Lúc ta đè ngài xuống giường thì có kính không? Lúc ta cưỡng hôn ngài thì có kính không? Ha ha ha ha…」

Thái tử gắt gao nhìn chằm chằm nàng.

Vân Quỳ nghĩ ngợi, nụ cười trong lòng chợt tắt ngấm.

「Chẳng lẽ Thái tử điện hạ ghét bỏ ta, muốn đuổi ta đi sao!」

「Không được, nếu Hoàng hậu nương nương biết ta làm việc không tốt, giờ còn đi gây họa cho con trai bà ta, bà ta nhất định sẽ giết ta!」

「Thôi vậy, cứ ôm chặt bắp đùi Thái tử điện hạ trước đã…」

Thái tử: 「…」

Hóa ra nàng chỉ bất đắc dĩ phải chọn cái ít tệ hại hơn, miệng thì nói trung thành tận tụy, thực chất lại là một con sói mắt trắng vong ơn bội nghĩa.

Thái tử lạnh mặt quay người bỏ đi.

Thấy sắc mặt hắn khó coi, Vân Quỳ vội vàng lẽo đẽo theo sau: "Ây, nô tỳ chỉ nguyện theo hầu điện hạ!"

Từ đầu đến cuối Thái tử không hề nhìn nàng một cái.

Trở về Thừa Quang Điện, Vân Quỳ trơ mắt nhìn hai người kia bị kéo vào hình phòng thẩm vấn.

Thái tử cũng không có dặn dò gì khác, nàng chỉ có thể đứng đợi bên ngoài hình phòng.

Bên trong không biết dùng loại cực hình nào, chỉ nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết, xé lòng xé phổi. Dường như đang trải qua giới hạn đau khổ của con người, lại dường như không còn giống tiếng người nữa, mà như tiếng thú dữ mắc kẹt trong miệng hổ, bị xé rách và gặm nhấm da thịt từng tấc một.

Tuy nàng chưa từng đích thân trải qua, nhưng những âm thanh chói tai rợn người này lại khiến nàng run rẩy không ngừng. Trời đã tối đen từ lâu, gió hành lang thổi vào sau lưng, khiến cả cột sống nàng lạnh buốt.

Tàn nhẫn sao? Đúng vậy.

Cho dù Đặng tổng quản hãm hại Tào công công hay là vì tư thù như ông ta nói thì ông ta cũng sai rồi. Vô số cung nhân ở Khánh Phong Tư và Càn Nguyên Đài đều bị ông ta liên lụy mất mạng.

Nàng nắm chặt lòng bàn tay, hít sâu một hơi.

Không sợ, không sợ.

Nàng không làm chuyện gì trái lương tâm.

Bên trong không biết bao lâu trôi qua, đã không còn nghe thấy tiếng gào thét của người. Khi Thái tử đi ra, thân hình cao lớn ẩn trong bóng tối nhập nhòa dưới hành lang, mặt không nhìn rõ cảm xúc, chỉ có trên người vẫn còn mang theo mùi máu tanh nồng nặc.

Vân Quỳ ngoan ngoãn đứng một bên, Thái tử liếc nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm không nói gì.

Trở về điện, đầu tiên Tào Nguyên Lộc hầu hạ tắm rửa. Sau khi tắm xong, Đức Thuận đến bẩm báo, nói đã dọn xong bữa tối.

Thái tử không có khẩu vị, im lặng một lát rồi nói: "Lát nữa cô qua."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!