Tiết Nhất Hàn ngồi trong góc, nghiêng người chơi điện thoại. Không biết đợi bao lâu, ánh sáng bốn phía đột nhiên tối sầm. Cậu tưởng bộ phim đã kết thúc, định ấn tay vịn đứng dậy thì một giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh:
"Ngồi xuống."
Hiện tại, người dám nói chuyện với Tiết Nhất Hàn bằng giọng điệu đó chỉ có thể là anh trai cậu.
Ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy bộ phim vẫn chưa kết thúc, Tiết Nhất Hàn trợn trắng mắt, ngồi phịch xuống.
Vì phim sắp kết thúc, nhà sản xuất nghiêng đầu trò chuyện gì đó với anh trai cậu. Tiết Nhất Hàn vắt chân, dựa cả người sang một bên, vẻ mặt lười nhác.
Đúng lúc cậu ngước mặt lên, ánh mắt vô thức lướt qua màn hình, lơ đãng nhìn thấy một cảnh, rồi cả người cậu ngẩn ra.
Bộ phim mà vừa rồi cậu còn than phiền là nhàm chán và kéo dài, bỗng nhiên kết thúc ngay lúc cậu đang ngây người suy tư. Dãy danh sách diễn viên dài dằng dặc cuộn tròn trên màn hình tối đen. Cuối cùng, Tiết Nhất Hàn nhìn thấy một dòng chữ, so với tên diễn viên chính thì đặc biệt không bắt mắt: Oro —— Ôn Nhiêu.
Tiết Nhất Hàn rõ ràng nhìn thấy hai chữ "Ôn Nhiêu". Chuyện vừa rồi chưa kịp xác định do thời gian quá ngắn, giờ đây liền trở nên rõ ràng.
Thật sự là... Anh sao?
Tiết Nhất Hàn nghĩ, mình đã bốn năm không gặp Ôn Nhiêu. Người đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất ấy, giờ lại đi làm minh tinh. Ừm, làm minh tinh cũng không tồi, vẻ ngoài hiện tại của anh ta thật sự rất xuất sắc, hoàn toàn như một người khác so với hồi cấp ba.
Đúng lúc Tiết Nhất Hàn đang ngẩn người, đèn trên đầu đột nhiên sáng lên. Hai người đàn ông ngồi cạnh cậu đứng dậy, bước ra ngoài.
Một người đi được vài bước liền quay lại nhìn Tiết Nhất Hàn vẫn đang ngồi tại chỗ:
"Buổi chiều không có tiết học sao?"
"Không."
"Anh xem thời khóa biểu của em rồi, buổi chiều có tiết."
Người lạnh lùng bác bỏ lời nói dối của Tiết Nhất Hàn có vẻ ngoài hoàn toàn khác biệt với cậu, chiều cao cũng hơn cậu rất nhiều. Áo khoác được cởi ra vắt trên khuỷu tay, cổ tay áo sơ mi cuốn lên, lộ ra chiếc đồng hồ vàng:
"Buổi chiều đi học đi, anh sẽ gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm."
Tiết Nhất Hàn ghét nhất là anh trai mình cứ can thiệp và dùng giọng điệu ra lệnh như thế, nhưng hôm nay cậu lại không muốn tranh cãi:
"Biết rồi."
Tiết Nhất Hàn đứng dậy, vòng qua anh trai, bước ra ngoài. Cậu đi rất nhanh, vài bước đã đuổi kịp nhà sản xuất đang đi về phía cửa.
"Người cuối cùng xuất hiện vừa rồi, là tân binh của công ty nào?"
...
Tiết Nhất Hàn không ngoài dự đoán lại cúp học. Sau khi nghe được Ôn Nhiêu đang ở thành phố này, Tiết Nhất Hàn lập tức lái xe đi tìm. Nhưng không may, hôm nay Giang Lị cho Ôn Nhiêu nghỉ phép, Ôn Nhiêu đi chơi, chỉ có Giang Lị vẫn ở lại công ty.
Tiết Nhất Hàn hỏi thăm một chút rồi tìm đến văn phòng của Giang Lị. Vì Giang Lị không quản lý nhiều tân binh, người khiến cô bận tâm nhất hiện tại chỉ có Ôn Nhiêu. Khi Tiết Nhất Hàn đường hoàng bước vào, Giang Lị thoáng nhìn qua còn tưởng là tân binh mới ký hợp đồng. Nhưng nhìn thấy vẻ tùy tiện của cậu, cô biết cách không đơn giản là một tân binh.
"Cậu là?"
Giang Lị đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Tiết Nhất Hàn nhìn thấy một cuốn album mở trên bàn, bên trong là ảnh chụp quảng cáo của Ôn Nhiêu. Cậu đã lâu không gặp Ôn Nhiêu, đột nhiên thấy ảnh của anh , còn có chút lạ lẫm, liền trực tiếp đưa tay cầm cả cuốn album lên.
Giang Lị nhíu mày.
Tiết Nhất Hàn lật vài trang, lúc này mới chú ý Giang Lị hình như vừa hỏi câu câu gì đó, cậu ngước mắt nhìn Giang Lị.
Giang Lị chỉ cảm thấy nam sinh trước mặt rất có tố chất làm minh tinh. Ngũ quan vô cùng sắc sảo tuấn tú, thêm bờ môi đầy đặn hồng hào không có vân môi, nếu chụp ảnh, hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều người. Điểm đột ngột duy nhất là mái tóc đỏ của cậu, nhưng tóc đỏ trong giới này cũng chẳng là gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!