Chương 86: (Vô Đề)

"Tiếng Anh của cậu thế nào?"

Giang Lị hỏi.

"Tạm được."

Cô đã giúp Ôn Nhiêu giành được vai diễn lần trước. Tuy là một vai nhỏ, lời thoại không nhiều, nhưng toàn bộ là bằng tiếng Anh. Giang Lị vốn kỳ vọng rất thấp vào trình độ tiếng Anh của Ôn Nhiêu, nên hiện tại hơi đau đầu:

"Tôi sẽ cố gắng nghĩ cách, xem có thể đổi cho cậu một kịch bản có ít lời thoại hơn không, chỉ cần qua vòng thử vai là được."

"Không cần phiền phức như vậy."

Ôn Nhiêu ngồi trên ghế sô pha, vắt chân và lật xem kịch bản Giang Lị mang về, nở một nụ cười:

"Chị yên tâm."

Giang Lị thở dài:

"Vậy cậu xem lại lời thoại đi, mai thử vai rồi, tối nay tôi sẽ luyện tập cùng cậu."

"Không cần đâu, tôi xem xong rồi."

Ôn Nhiêu đặt hai trang kịch bản mỏng manh lên bàn.

"Xem xong rồi?"

Giang Lị có chút hoài nghi. Dù lần này là một vai nhỏ, lời thoại không nhiều, nhưng cơ bản đều là những trang tiếng Anh dày đặc, muốn nhớ kỹ cần phải tốn rất nhiều công sức.

"Chị có muốn nghe thử không?"

Ôn Nhiêu quay đầu hỏi.

Giang Lị đi tới, cầm lấy kịch bản Ôn Nhiêu để trên bàn, nửa tin nửa ngờ nhìn anh.

Ôn Nhiêu dựa lưng vào sô pha, thuật lại lời thoại một lần. Tiếng Anh của anh rất lưu loát, thần thái tự nhiên, trông giống như đang trò chuyện bình thường với người khác. Giang Lị là người học giỏi, tiếng Anh đương nhiên không tồi, nhưng nghe tiếng Anh của Ôn Nhiêu, cô vẫn cảm thấy kinh ngạc.

"Thế nào, tôi nói không thành vấn đề mà."

Ôn Nhiêu hơi khoe khoang nhướng mày.

Giang Lị vốn đang buồn bực vì kịch bản, nhưng giờ thấy Ôn Nhiêu dễ dàng nhớ được, lại còn tỏ vẻ đắc ý, khóe môi cô nhịn không được cong lên:

"Rất tốt, trước đây học ở trường sao?"

Ôn Nhiêu ở Florida lâu như vậy, còn có thể giao tiếp như người bản xứ, những lời thoại nông cạn này không thấm vào đâu:

"Coi như là vậy đi."

"Cái gì gọi là coi như là vậy?"

Giang Lị biết tình hình của Ôn Nhiêu, đương nhiên không biết anh từng có một khoảng thời gian phiêu bạt hải ngoại như thế, chỉ có thể suy đoán từ hoàn cảnh sống của anh.

Ôn Nhiêu không tiếp lời cô, lấy chiếc điện thoại Giang Lị mua cho anh ra, cuộn tròn trên sô pha chơi trò chơi nhỏ.

Ngày hôm sau Giang Lị lái xe đưa Ôn Nhiêu đi thử vai. Đó là một bộ phim hình sự giật gân có kịch bản bình thường, nhưng nhà sản xuất khá nổi tiếng, vai chính và một số vai phụ đều mời được diễn viên có tiếng, ngay cả vai phụ nhỏ bé, có thể chỉ là một tên lưu manh mua nước tương như Ôn Nhiêu, cũng phải trải qua tuyển chọn với một loạt tân binh. Điều kiện của Ôn Nhiêu các mặt đều tốt, nhưng những tân binh có điều kiện tương đương anh cũng rất nhiều.

Một nhóm người cầm kịch bản lần lượt bước vào phòng thử vai.

Ôn Nhiêu gần như xếp cuối cùng. Trước khi vào, Giang Lị vỗ vai anh nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!