Thời điểm Trúc Tuế bước ra từ đơn vị, trên tay cô ấy cầm theo một túi văn kiện.
Cô ấy vốn muốn cấp trên Vưu đội trưởng cho một cái công đạo, sự việc lại trở thành trò hề.
Cô ấy chỉ đành cười trừ, lắc đầu.
Thật không thể tưởng tượng được sẽ có một ngày chính cô ấy có thể cảm nhận được loại tâm tình vi diệu này.
Đi không được mấy bước, chưa kịp yên, điện thoại lại reo lên.
"Vưu đội trưởng, còn có chuyện gì chưa nói xong sao?" Trúc Tuế biết còn cố hỏi.
Cấp trên có khúc mắc với Trúc Tuế, chỉ dặn dò nói, "Nhiệm vụ này, cô cứ ngẫm lại cho kỹ.
Nếu thật sự tính đi, thì ngàn vạn lần đừng mang theo cảm xúc cá nhân......"
"Chuyện này còn có thể tính lại được sao?"
"Đương nhiên, về nguyên tắc ở chỗ chúng ta, cô chính là người thích hợp nhất.
Hơn nữa cô lại có chiến công hạng nhất, làm xong chuyện liền có thể đề bạt để thăng chức nhanh hơn......"
Trúc Tuế: "Kỳ thật, đối với chuyện thăng chức, tôi không vội.
Năm nay tôi mới chỉ hai mươi hai tuổi, vẫn còn trẻ... Vưu đội trưởng, tôi muốn thương lượng một chút được không? Mỗi lần lập công đều thăng cấp quân hàm, sẽ rất mau lên được cấp cao, lần sau có thể tăng thêm tiền lương không?"
Bên kia bất đắc dĩ, phản bác: "Thăng quân hàm không vội, nhưng muốn tăng tiền lương......! Trúc nhị tiểu thư cô thiếu chút tiền ấy sao?"
"Thiếu......! Là thiếu không nhiều, nhưng qua vài lần thăng quân hàm, tôi cũng không thấy anh thực sự muốn đề bạt tôi!"
"......"
Cái này không cần phải nói ra, trực giác tự cảm nhận được.
Cấp trên biết có một số việc tốt quá sẽ thành hỏng, không hề khuyên bảo, chỉ để Trúc Tuế có thời gian suy xét.
Trúc Tuế là người mà Vưu đội trưởng một tay đề bạt lên, cô ấy làm người như thế nào, trong lòng Vưu đội trưởng biết rõ, cũng không có nhiều lo lắng.
Trúc Tuế cũng biết Vưu đội trưởng hiểu được con người của cô, bực bội túm tóc, cúp điện thoại.
Nghĩ tới việc kế tiếp sẽ đi đến đơn vị quân y, tâm tình của cô ấy khá hơn một chút.
Cô ấy tạm đem công việc phiền não vứt ra sau đầu.
Sau khi đăng ký biển số xong, đi sâu vào trong nội khu của đơn vị quân y, Trúc Tuế mới nhìn thấy WeChat của Tống Chân gửi đến, tự dưng cô ấy cảm giác được có gì đó kỳ quái.
Cô ấy nghĩ ngợi một lát liền dừng xe, cũng vừa vặn đụng phải Tả Điềm
- đồng nghiệp của Tống Chân đang đi trên đường.
Lần trước, cô ấy đưa Tống Chân trở về đã gặp qua cô gái đó một lần.
Trúc Tuế vươn tay chào ra hỏi với Tả Điềm, mà cô gái đó cũng nhớ rõ Trúc Tuế, thoáng chốc nở nụ cười.Tống Chân và Trình Lang mua một căn hộ ở sau đơn vị quân y, lúc ấy tiện đi lại, đi làm hay tan tầm đều gần.
Bây giờ, Tống Chân lại ngăn cản, nói cô không thể đi gặp Trình Lang.
Chuyện kết hôn của cô và Trình Lang có rất ít người biết đến, chủ yếu là do lúc đó không tổ chức hôn lễ, Trình Lang vì nhiệm vụ thăng chức phải xuất ngoại.
Trình Lang muốn để cô yên tâm, trước khi ra nước ngoài, cô ta liền bảo cô cùng đi lĩnh giấy kết hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!