Chương 8: Bạn Bè

Ở bên trong ngửi được một tràng mùi hương, mới đầu Trúc Tuế chỉ hơi nghi hoặc, thấp thoáng, mùi thơm càng ngày càng không rõ, phảng phất như có như không.

Sau khi xác định lại, chân mày của cô ấy chau chặt, cảm xúc đầu tiên của cô ấy là buồn bực.

Quá tội lỗi.

Vào thời điểm này tại đây tụ hợp đủ loại AO, quả thực......

Đây không phải là tự đem bản thân ra đùa bỡn sao!

Omega cấp bậc cao, lại vừa phân hóa, thật sự rất yếu ớt.

Khó chịu, thực sự rất khó chịu.

Bởi vì chỉ là đánh dấu tạm thời, trước tiên cô ấy có thể cảm nhận được gánh nặng của đối phương, gánh nặng này sẽ lại rơi xuống trên người của cô......

Hơn nữa, hôm nay ở hội trường lại có nhiều AO tới như vậy, cô ấy cũng không thể dùng vũ lực được.

Cùng Vinh Thanh Sơn nói một tiếng, Trúc Tuế lần theo mùi hương đi tìm.

Đến trước vườn hoa nhỏ, Trúc Tuế cũng tìm được đối tượng lấy mẫu.

Sau đó, cô ấy lại biết được Tống Chân đã rời đi, lại vội vàng chạy theo...... Tận cho đến nửa đường, cô ấy mới gặp được đối phương, Trúc Tuế còn chưa kịp chào hỏi, cô ấy đã thấy cô đang hoảng loạn đến mức đâm sầm vào trong lồng ngực cô ấy.

Chỉ tiếp xúc ngắn ngủi như vậy mà mùi hương cam quýt xung quanh hơi thở của Trúc Tuế đã nồng đậm tới khó tả........

"Chị thấy tôi đoán có đúng hay không?"

Trúc Tuế chọn nói lời dễ nghe.

Nhưng ở nơi Tống Chân nhìn không thấy, trên mặt Trúc Tuế lại không mảy may ý cười, trong mắt của cô ấy còn hiện ra tia hung ác nham hiểm.

Trúc Tuế cảm giác được thân thể mềm mại trong lồng ngực run run.

Trúc Tuế dứt khoát đối với tuyến thể của Tống Chân thổi vào một ngụm khí.

Cô ấy cúi đầu, lại thấy người kia khẽ run lên, đốt ngón tay của cô bắt lấy quần áo của cô ấy càng thêm chặt.

Ngay lúc Trúc Tuế hứng thú muốn nhìn xem Tống Chân dùng hết sức đáp trả sẽ thuộc dạng như thế nào! Không kịp phòng bị, cô đưa tay che lại tuyến thể của chính mình, đem đầu nâng lên, hai má đã phủ lên một tầng đỏ hồng, miệng lưỡi hoạt động được liền bắt đầu nói lời nghiêm túc, "Nếu cô không trêu tôi, tôi nghĩ tôi sẽ càng cảm kích cô đã ra tay tương trợ."

Kỳ thật, âm thanh vẫn rất mềm mại, với sự khống chế nhịp điệu mạnh mẽ.

Đôi mắt Tống Chân lặng im nhìn Trúc Tuế, nhưng ánh mắt rất kiên định, lời nói cũng không khách khí, biểu tình nghiêm túc thậm chí mang theo tia ẩn ý.

Thì ra, cô là người sống rất có nguyên tắc và quan tâm đến vấn đề mấu chốt!

Tạm ngừng một lát, phản ứng càng thêm trầm trọng, trong giọng nói của Tống Chân tràn đầy khí lực, "Tôi đã uống thuốc ức chế trước khi tới, cũng không biết vì cái gì......"

Khoảnh khắc cô ngẩng đầu, lửa nóng trong lòng Trúc Tuế liền biến mất.

Đương nhiên, không phải bởi vì Tống Chân cứng rắn hay ngày thẳng, mà là......

Trúc Tuế vươn tay ra, lòng bàn tay phất qua trước mắt Tống Chân, không nề hà mà thở dài, "Làm sao lại để chính mình thành bộ dáng này, chị đã mấy ngày ngủ không ngon rồi?"

Tống Chân chậm rì mới nhận ra được, lòng bàn tay kia đè lên quầng thâm mắt của cô......

"Tôi......"

"Ừ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!