Chương 7: Hỗn Loạn

Không thể trách Trúc Tuế nghĩ như vậy, tình huống sau khi phân hóa của Omega và Alpha vẫn sẽ hơi khác nhau.

A cấp S dùng thuốc ức chế là loại cung cấp đặc biệt, mà O cấp S đã vài thập niên không có ghi chép.

Lúc cô ấy ở khách sạn cũng chưa xác định.

Thời điểm trở về đơn vị báo cáo, cô ấy mới tra xét được tài liệu, trong đó chỉ ra cho thấy O cấp S cũng dùng loại thuốc cung cấp đặc biệt.

Bất quá, cô ấy cũng chưa nói chuyện chuyên môn cho Tống Chân biết.

Gần nhất hai ngày vừa rồi, Trúc Tuế đều gửi tin nhắn cho Tống Chân, Tống Chân cũng chưa phản hồi lại một cái nào.

Cô muốn cùng cô ấy giữ khoảng cách, ý tứ quá rành mạch.

Thêm nữa, Tống Chân không muốn có quan hệ dính líu với cô ấy, cô cũng không thấy thú vị khi được chăm sóc.

Người với người ở chung vẫn nên chú ý đến việc cả hai có tình nguyện hay không!

Nếu cô ấy quá hứa hẹn thì khi Tống Chân không có giải pháp, cô sẽ tìm đến cô ấy.

Phía trước kia, cô ấy chỉ có thể yên lặng chờ đợi.

Từng này thời gian, tựa hồ so với dự đoán của cô ấy đã lâu hơn rồi......

Vinh Thanh Sơn: "Đây là Lý tiểu thư.

Còn đây là Trúc Tuế của nhà họ Trúc......"

"Chào cô." Lý tiểu thư được giới thiệu, mặt hơi đỏ.

"Xin chào." Trúc Tuế lễ phép gật đầu, cùng đối phương nắm tay.

Nói qua hai câu với Lý tiểu thư, Vinh Thanh Sơn liền mang theo Trúc Tuế lần thứ hai hướng phía trong đi vào.

Trúc Tuế ở bên cạnh thản nhiên nói: "Sao đây, ông nội của tôi bảo cậu giới thiệu Omega cho tôi à?"

Thân hình Vinh Thanh Sơn cứng đờ, anh đánh trống lảng bằng cách pha trò, "Sao có thể chứ? Không thể nào."

Trúc Tuế cũng cười, nhưng ý cười không hiện trong mắt, vươn tay ra, mặt biểu thị với Vinh Thanh Sơn, ý ám chỉ rất nặng, bẻ đốt ngón tay, chậm rãi nói, "Này, Thanh Sơn! Cậu cảm thấy giữa hai chúng ta, ai mới là kẻ ngốc?"

"......"

"Không có? Từ lúc bắt đầu tiến vào, chỉ mới đi được có vài bước, nhưng đã gặp tận bốn Omega rồi.

Chẳng lẽ cậu là máy dò xét Omega hình người?"

"............"

Nghe một chút, hình như đó là đang nói anh!

Vinh Thanh Sơn thiếu chút nữa khai ra, nhưng cũng không phủ nhận.

Trong lòng Vinh Thanh Sơn hơi run, bởi từ nhỏ đến lớn anh đều sợ nắm đấm của Trúc nhị!

Thấy Vinh Thanh Sơn chịu chết cũng không hé răng, Trúc Tuế lập tức đưa tay phải hướng đến trên vai anh hạ xuống.

Theo bản năng, Vinh Thanh Sơn tránh né, có phần nóng nảy, "Cậu đều đoán rồi, còn muốn tôi nói cái gì, nói việc thiếu đạo đức sao?!"

"Cho nên đó là lý do?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!