Thời điểm, Trúc Tuế đi vào đại viện của nhà họ Trúc, nghe được từng trận tiếng cười từ bên trong, nhưng khi cô bước chân vào cửa, không khí náo nhiệt này, chợt chững lại.
Như có một ma lực nào đó, trong phòng khách mọi người mới vừa còn nói cười, nhìn thấy cô ấy tự động im bặt.
Biểu cảm của Trúc Tuế theo hướng đối lập, cô ấy tỏ ra như bình thường, chào theo thứ tự từ trái sang phải.
"Bác trai, Bác gái."
"Anh rể."
"Bố, mẹ......! Thanh Sơn cũng tới à."
Cuối cùng ánh mắt trở vào vị trí chính giữa, Trúc Tuế tôn kính hô lên: "Ông nội."
Các quân khu của Hoa Quốc tương đối tự trị, quân khu nội bộ có các chức vị tối cao trực thuộc như tư lệnh và chính ủy*, chế độ song chủ, phân chia cấp bậc quân hàm, nhưng không phân biệt tuổi tác lớn nhỏ, tất cả cùng ngồi cùng ăn.
*Chính ủy: đây là từ viết tắt của chính trị ủy viên
Trước mắt chính là tư lệnh của quân khu một, ông nội của Trúc Tuế, Trúc Hướng Đông.
Ông nội nghe được Trúc Tuế chào, nhàn nhạt đáp lời, "Ừ, đã trở về."
Thời còn trẻ ông nội Trúc cũng đã trải qua nhiều gian khổ.
Nửa đời người xông pha nơi chiến trường, lập chiến công hiển hách.
Khi tuổi về già, ông ngồi ở vị trí hậu phương.
Tóc hoa râm cũng không thể che đi thần thái minh mẫn, người ngoài liếc mắt một cái, cảm nhận được sự áp bách giống như có thật.
Chẳng qua, ông nội Trúc mở miệng nói mấy chữ này, khiến người quanh phòng phải đi suy nghĩ.
Trúc Tuế là Alpha cấp S, lúc trước tiến vào quân bộ, sau đó cùng với nhà họ Lộ đã sắp đặt xong.
Lúc đó, Trúc Tuế cũng không có ý kiến gì, nhưng ngoảnh mặt đi, cô ấy liền xin đi cư trú ở nước ngoài.
Vì thế khi ông nội chuẩn bị phái người tới, lại phát hiện Trúc Tuế đã xuất ngoại, làm ông giận đến thở ra khói.
Mấy năm nay, Trúc Tuế đều không trở về nhà, hiển nhiên chuyện này cũng chưa từng nhắc tới.
Đương nhiên, nếu chỉ là chuyện này thì đều đã tốt.
Trước khi Trúc Tuế về tới Thượng Kinh, ông nội nghĩ đến lúc ấy cô ấy đã hai mươi hai tuổi, gia đình bọn họ như thế, A tuổi này không nói đến việc kết hôn, nhưng về cơ bản hôn sự đều đã có tin tức.
Trúc Tuế đi ra ngoài làm chậm trễ mất hai năm, ông nội liền bắt cô ấy đi gặp mấy Omega hậu bối nhà bạn bè.
Thời gian và địa điểm đều an bài hoàn chỉnh, kết quả trái lại, một buổi cô ấy cũng chưa từng đến.
Hai năm trước sự tình không có phương pháp, cô ấy đã tự mình đi tới, vốn dĩ ông nội đã nguôi giận, việc lần này không phải lại chọc tức ông nữa sao!
Ông nội Trúc nói điều chỉ ý tứ, mặt Trúc Tuế không có biểu hiện gì, "Vâng, đã trở về."
Ông nội quét mắt qua dàn huy chương của cô ấy, "Đi ra ngoài hai năm đã thăng lên thiếu tá, ông nhớ rõ, khi bằng tuổi con, quân hàm của Vinh Mạc cũng là loại này."
Vinh Mạc là người mà Trúc Tuế vừa gọi anh rể.
Nói đến việc quân hàm của Trúc Tuế đã lên tới cấp bậc thiếu tá, lại nói Trúc Tuế và Vinh Mạc giống nhau, nhìn như tán thưởng, nhưng thực chất Vinh Mạc chưa từng rời khỏi quân khu một, ông nội so sánh như vậy, kỳ thực vẫn ghét bỏ.
Lời này dịch ra có nghĩa là, cháu ra nước ngoài hai năm mới thăng được chức thiếu tá, còn kém so với anh chị của cháu ở quân khu quốc nội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!