Dứt lời, cả phòng im lặng.
+
Hơi thở của bố Tống trở nên nặng nề, bàn tay đang nắm tay nắm cửa siết chặt.
Tống Chân lo lắng, nhưng nhìn thoáng qua Trúc Tuế, nàng lại nghĩ thầm từ trước đến nay Trúc Tuế làm việc gì cũng rất có tính bảo đảm, nếu cô nói bố Tống đã uống thuốc thì chắc chắn là đã uống, nhất định không có vấn đề gì.
Nhưng có điều, Tống Chân không biết lúc bản thân đang suy nghĩ vấn đề này thì Trúc Tuế đang nghĩ lại mà sợ, may mắn là cô đã đưa thuốc cho bố Tống uống xong mới để ông tới tìm Tống Chân, nếu không uống mà trực tiếp thấy cảnh này, bố Tống sẽ xảy ra chuyện gì khó mà nói được.
Mọi người đều im lặng, Trúc Tuế nhỏ giọng hỏi, "Chú Tống, chú không sao chứ?"
Hỏi ra chuyện Tống Chân đang lo lắng.
Vẻ mặt bố Tống phức tạp, sau một lúc lâu, ông thở dài một hơi, trong nháy mắt đã hiểu được rất nhiều chuyện không rõ.
"Không sao, vẫn ổn." Trong giọng nói có một loại cảm giác vô lực khó hình dung.
Trúc Tuế cười gượng, "Vậy, nếu đã có cô Tống ở đây, khụ... Con cũng không nán lại nữa."
Dừng một chút, cô bất chấp bầu không khí xấu hổ vẫn bình tĩnh nói, "Con nghĩ mọi người ở đây còn có chút chuyện muốn nói, mọi người nói đi, con đi xuống lấy xe, cô Tống, chú Tống, con xách vali của chú xuống trước chờ hai người."
Trước giờ Trúc Tuế vẫn luôn rất cẩn thận, biết bản thân trong mắt mọi người ở đây là người ngoài, ở lại không chỉ làm mọi người khó xử, mà bố Tống cũng sẽ có vài chuyện không tiện mở miệng. Chuyện đã đến nước này... Ngoài bội phục Tống Chân, Trúc Tuế cũng sẵn sàng cho nàng không gian để nàng có thể xử lý mọi chuyện kế tiếp.
Quả nhiên, Trúc Tuế vừa đi, bố Tống nhẹ nhàng thở phào.
Trong lúc thở phào, ông cũng suy nghĩ tới một chi tiết, "Chẳng trách mấy lần đi tới đi lui đều do Tuế Tuế lái xe, mà không phải con và Lang Lang cùng tới."
Nếu như đã ly hôn, tình cảm không còn nữa, vậy thì mọi chuyện đều hợp lý.
Hơn nữa, trước đây chỉ cần mỗi lần bố Tống lo lắng cho Tống Chân, Tống Chân sẽ không ngừng khen ngợi Trình Lang, nói rằng cho dù mẹ Trình nói gì thì Trình Lang cũng sẽ bảo vệ nàng bênh vực nàng, nhưng lần này nàng lại không nói gì cả, bố Tống còn tưởng là mẹ Trình lén Trình Lang gây áp lực cho Tống Chân, hóa ra... Hóa ra là như thế, ông nhận ra quá muộn!
"Bố, con..." Tống Chân vừa nói được hai chữ, mẹ Trình đứng sau lưng cuối cùng cũng hoàn hồn.
Những đả kích liên tiếp khiến cho cảm xúc của mẹ Trình trở nên kích động, "Nói rõ ràng đi, cái gì mà ngoại tình với không ngoại tình, tôi biết rõ Lang Lang nhà tôi nhất, từ nhỏ nó đã thích cô, tôi đã bảo nó không cưới cô nó lại một hai phải kết hôn với cô, vì cô làm rất nhiều chuyện, cô đừng có lừa tôi, làm sao có thể, đây không phải là chuyện có thể đem ra nói bậy..."
Tống Chân cười lạnh, "Tôi tận mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn là giả được sao?"
Mẹ Trình ngẩn ra, "Vậy, vậy nếu ngộ nhỡ là hiểu lầm..."
Đến bà cũng không thể tin mấy lời mình nói, nhưng bà càng không tin Trình Lang sẽ ngoại tình, nếu so sánh cả hai, thì chuyện khó tin này đối với bà còn có sức thuyết phục hơn, mẹ Trình suy nghĩ một lúc, gật đầu nói, "Đúng vậy, ngộ nhỡ là hiểu lầm thì sao, hai người cũng chưa giải thích với nhau..."
"Mẹ!" Trình Lang đầu đau như búa bổ, không nhịn được kêu lên cắt ngang.
Chân mày nhíu chặt, Trình Lang không chịu nổi nữa, "Mẹ có thể làm ơn đừng làm con khó xử hơn nữa được không, con xin mẹ!"
"Ý của con là gì?"
Đối với ý tứ sâu xa đằng sau việc Trình Lang ngăn cản mình, mẹ Trình ngẩn ra, bà không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ đến.
Bố Tống chế nhạo, vạch trần một cách tàn nhẫn, "Trương Lan, bà càng sống càng lùi, lời này còn có thể có ý gì nữa? Chứng tỏ chuyện Chân Chân nói đều là sự thật, con gái bà bảo bà đừng ngụy biện nữa, rất mất mặt, rất xấu hổ!"
"Tôi, nó... Sao có thể!" Mẹ Trình tức giận giậm chân, bà đi vài bước đến trước mặt Trình Lang, kéo lấy áo cô, nôn nóng nói, "Lang Lang, sao con có thể như vậy được... Từ nhỏ con đã thích Tống Chân, lúc cấp ba nó học lớp chọn, con thức đêm cố gắng làm bài tập, phấn đấu để theo bước nó, nó đến Thượng Kinh học đại học con cũng không do dự điền nguyện vọng vào cùng một trường..."
"Đúng vậy, đại học năm ba nó còn làm nghiên cứu khoa học, con không quản ngại ngày đêm ở bên cạnh nó, lúc ra nước ngoài còn sợ nó lo lắng mà đi đăng ký kết hôn, sợ mẹ ngăn cản nên cũng không nói cho mẹ, không phải con thích nó nhất sao, làm sao có thể như vậy..."
"Mẹ! Mẹ đủ chưa? Chuyện này con cũng rất rối, mẹ có thể bớt nói vài câu được không? Con thật sự xin mẹ đó!!" Trình Lang giật áo lại, gục đầu kêu lên!
Phản ứng này chẳng khác gì thừa nhận, môi mẹ Trình run run, ngón tay cũng run lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!