Chương 40: Bộc phát

Mọi người đi vào phòng riêng.

Bởi vì địa vị của Trúc Tuế nên quán lẩu mà Trình Lang chọn cũng khá tốt.

Nước dùng trong nồi lẩu uyên ương được tách ra hai màu trắng đỏ riêng biệt, đang sôi sùng sục lên từng đợt, Trình Lang chào hỏi, nhân viên phục vụ đã chuẩn bị nồi lẩu trong phòng xong, thấy bọn họ đi vào, người phục vụ nhìn xem có bao nhiêu người, sau đó nhanh chóng dọn dĩa và đặt ly ra bàn. 

Phòng là do Trình Lang đặt, người phục vụ đưa thực đơn cho cô.

Trình Lang đứng dậy đưa một quyển cho Trúc Tuế, một cho Tống Chân, người phục vụ cũng nhanh nhẹn giúp cô đưa cho bố Tống và mẹ Trình mỗi người một quyển, mọi người trong bàn mở thực đơn ra, chỉ có mẹ Trình có chút hoảng hốt, hoảng hốt bởi vì giá quá cao.

Nhưng so với những quán lẩu bình thường, quán này có đủ mọi loại món ăn kỳ lạ, chẳng hạn như bay trên trời, bơi dưới biển hoặc là mấy thứ nấm mọc ở tận sâu trong núi, trước kia bà có từng nghe qua tên của chúng, mấy trăm tệ một phần. Những trang sau còn có hàng ngàn loại món khác, chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ thấy lao lực, bắt nguồn từ sự tò mò với mấy thứ mới lạ, tay mẹ Trình run run lật đến trang cuối, tất cả đều là tiếng Anh, bốn số 0 đằng sau giá tiền làm bà hoa cả mắt, cảm thấy tim mình như quặn thắt lại.

Ngại hỏi nhân viên phục vụ nên mẹ Trình nhỏ giọng hỏi Trình Lang, "Đây là món gì vậy, là vàng à?"

Trình Lang nhìn sang, Trúc Tuế ngồi cách mẹ Trình không xa nghe được cũng liếc qua, chữ trong thực đơn rất nhỏ, nhưng không là gì với thị lực 10/10 của cô, oa, quán lẩu này rất khá, còn phục vụ cả trứng cá muối!

Trúc Tuế cũng lật đến trang cuối, chỉ xem, không chọn món mà sát lại bên tai Tống Chân thì thầm, "Em biết một nhà hàng sushi rất ngon, đến mùa còn phục vụ trứng cá muối tươi ngon nhất, hôm nào em sẽ đưa chị đi ăn thử".

Giọng nói nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe được, tai Tống Chân hơi ngứa, vừa mới cảm thấy nên chú ý hành động hơn thì Trúc Tuế đã lùi ra, động tác nhanh lời nói cũng nhanh, cô ngồi trở lại tiếp tục xem thực đơn, nếu không phải Tống Chân thật sự nghe được những gì Trúc Tuế nói thì nhìn biểu cảm nghiêm túc này của cô, nàng còn tưởng là cảnh tượng vừa rồi không hề xảy ra!

Trúc Tuế chọn vài món thông thường, thật ra cô chỉ thèm mùi vị của lẩu chứ cũng không để ý nhiều đến mấy món ăn kèm, huống chi nếu thật sự muốn ăn mấy thứ đó, cô đã nhờ dì nấu ăn ở nhà làm rồi.

Tống Chân gọi vài món ăn nhẹ.

Bố Tống chọn vài món mà ông muốn ăn.

Mẹ Trình không gọi được mấy món đắt tiền, dùng mấy món bình thường mời cấp trên của con gái thì lại sợ quá keo kiệt nên còn do dự, Trình Lang chọn vài món đắt tiền đang vào mùa, tuy giá cả cũng không rẻ nhưng được vận chuyển bằng đường hàng không, độ tươi khá ổn.

Trúc Tuế nhướng mày nghĩ nghĩ, xem ra hai năm qua ở nước ngoài tiến sĩ Trình không ít lần mời khách, kỹ năng ngoại giao với người khác khá tốt, ít nhất thì theo như Trúc Tuế thấy, Trình Lang sẽ không rụt rè khi ngoại giao với người của thế gia.

"Trưởng khoa có muốn uống chút rượu không? Rượu vang đỏ thế nào?" Trình Lang hỏi Trúc Tuế.

"Không được, tôi còn phải lái xe". Trúc Tuế từ chối.

Mẹ Trình nhiệt tình nói: "Không sao đâu trưởng khoa Trúc, chúng ta có thể gọi dịch vụ lái hộ mà, hôm nay cứ ăn uống no say là được".

Trúc Tuế xua tay, "Con xin nhận ý tốt, nhưng không được đâu, lần trước người lái hộ lái không cẩn thận, làm xe của con bị xước, còn phải tranh cãi với công ty của người lái hộ rất lâu, rất phiền phức".

Mẹ Trình kinh ngạc: "Còn có thể xảy ra tình huống như này à? Hiện tại đã có quy phạm pháp luật, khiếu nại cũng không có tác dụng sao?"

Trúc Tuế không nói gì, chỉ cúi đầu cười cười.

Trình Lang lấy lại tinh thần, giúp mẹ Trình chỉ ra, nói, "Xe của trưởng khoa Trúc là phiên bản giới hạn đúng không? Khoảng hơn một triệu tệ, bảo hiểm đúng là không thể đủ..."

"Thật ra xe cũng không quá đắt tiền, nhưng nó là quà trưởng thành mà mọi người trong nhà tặng cho tôi, hiện tại cũng được vài năm rồi, con người tôi hoài cổ* nên khá là trân trọng nó".

(*) Hoài cổ là luyến tiếc, tưởng nhớ cái thuộc về xưa cũ

Xe trị giá khoảng hơn một triệu, cũng không quá đắt, mấy lời này... Mẹ Trình nghẹn lời, không nói thêm được gì.

Người xuất thân từ danh môn thế gia có thể trông rất thân thiện, hòa đồng, không kiêu căng nhưng về bản chất bên trong thì khác hoàn toàn!

Sau đó nước ép được mang lên, các món ăn cũng được phục vụ nhanh chóng, nói chuyện vài câu, những thứ đầu tiên được cho vào nồi đã có thể vớt lên ăn, Trúc Tuế nếm thử, càng thêm chắc chắn hơn quan điểm của mình về kỹ năng ngoại giao của Trình Lang, khung cảnh trong quán được trang hoàng rất tốt, mà hương vị của món ăn cũng không tồi.

Chủ đề nói chuyện bắt đầu bằng Tết Đoan Ngọ, mẹ Trình kể lại ở Giang Thành sẽ như thế nào, Tống Chân chỉ cần không bị cue vào thì sẽ không nói chuyện, tài ăn nói của Trình Lang rất tốt, rất xứng đáng với cái danh "Tiến sĩ Trình", thật sự là một phần tử tri thức cấp cao.

Trúc Tuế vẫn như trước, có thể trò chuyện với mọi người về đủ thứ trên đời.

Nói đến bánh ú, mẹ Trình bảo rằng bà có thể gói bánh tại nhà, sau khi trở về Giang Thành sẽ gửi một ít sang cho Trúc Tuế, câu này làm bố Tống cau mày, Trình Lang cũng cảm thấy bà lấy lòng hơi quá, Tống Chân mỉm cười từ chối nói: "Không cần phiền phức như vậy đâu ạ, bên nhà của trưởng khoa Trúc cũng sẽ gói bánh, hơn nữa, với điều kiện vật chất hiện tại, không có gì là không mua được". 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!