Chương 39: Tình thân

Nếu đổi lại là Tống Chân đang ở đây, có lẽ nàng sẽ không thể nói được gì.

Nếu là Vinh Thanh Sơn thì cậu sẽ pha trò rồi cười haha lên, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của bố Tống.

Nhưng Trúc Tuế là ai! Trúc Tuế là loại phẩm chất tâm lý gì!!

Mặc dù nội tâm ngay lúc này là một mảnh thê lương hoang vu khô cằn đến cực độ, nhưng cô vẫn rất bình tĩnh, không hề để ý tới nó, "Ha ha ha, chú Tống, chú đang nói gì vậy?"

Đặt ra một câu hỏi không chỉ làm cho bản thân có thời gian suy tính bước tiếp theo mà còn có thể nhân cơ hội để phô ra một biểu cảm đúng lý hợp tình nhất, khiến cho bố Tống không thể khẳng định những gì mình nghe được.

Bố Tống chần chừ, "Chú vừa hỏi con, câu nói khi nãy, con gọi chú là cái gì?"

"Câu nào vậy chú?"

Thấy sắc mặt Trúc Tuế vẫn như thường, bố Tống càng thêm nghi ngờ bản thân, nghe nhầm người ta gọi mình là "Bố" thì có phải hơi thái quá rồi không? Người ta nói người già thì hay nghễnh ngãng*, nhưng mà năm nay ông còn chưa đến 60 mà...

*Nghễnh ngãng là lãng tai, nặng tai.

Bố Tống chần chừ hồi lâu, dưới ánh nhìn như thiêu đốt của Trúc Tuế ông cảm thấy có chút xấu hổ, "Là câu mà con nói con tin chú..." Được nửa câu thì cảm thấy quá vô lý nên nói bù sang câu khác, "Có thể là do chú lớn tuổi rồi nên tai nghe không tốt nữa..."

Trúc Tuế cũng cười nói, "À, hồi nãy con gọi chú là bố Tống Chân, sao vậy ạ? Lúc đó con nghĩ thầm cô Tống cũng là một người rất thật thà, chú lại là bố của cô ấy, nên hẳn là cô ấy thừa hưởng tính cách này từ chú, vì vậy con mới thuận miệng gọi như thế..."

Có à? Ông khá chắc chắn mình không nghe nhầm chữ "Bố", tuy vậy ông lại không rõ là có nghe được hai từ "Tống Chân" hay không, nhưng Trúc Tuế đứng trước mặt vẫn đang tươi cười, chắc có lẽ là do cô nói quá nhỏ, hoặc cũng có thể là do ông lớn tuổi nên lãng tai thật rồi...

Trong lúc bố Tống đang tự hoài nghi chính mình, vấn đề hữu kinh vô hiểm này cũng trôi qua, bố Tống quay đầu lại, vừa đi vừa tự hỏi có phải ông bị lãng tai hơi sớm rồi không, còn Trúc Tuế thì thu lại nụ cười, lau mồ hôi lạnh vốn không tồn tại trên trán.

Chưa sao, chưa sao, hên là da mặt cô đủ dày, lúc nguy cấp vẫn có thể giữ được bình tĩnh!

Nếu đổi thành người khác gặp phải vấn đề này chắc chắn sẽ game over!!

Thở dài một hơi, Trúc Tuế tiếp tục bước đi, điều chỉnh lại trạng thái sau đó bắt đầu một cuộc trò chuyện khác, chỉ chốc lát sau, hai người như thể trở thành một đôi bạn vong niên, Trúc Tuế nghe nói bố Tống thích xem mấy thứ công nghệ cao, nên nói với ông năm ngoái thành phố Thượng Kinh có mở một Viện bảo tàng Khoa học và Công nghệ, nhận được đánh giá khá tốt, muốn mời bố Tống cùng đến đó.

Lần này quả thật là gãi đúng chỗ ngứa, bố Tống hào hứng đến nỗi chỉ từ chối vài ba câu rồi vui vẻ nhận lời.

Ông cũng hồn nhiên quên mất, mục đích hôm nay của mình là mời Trúc Tuế ra ngoài ăn cơm, chứ không phải là để Trúc Tuế trở thành hướng dẫn viên du lịch.

Lúc Tống Chân biết được hai người đến Viện bảo tàng thì trời đã về chiều, là Trúc Tuế dành thời gian gọi điện thoại nói cho nàng.

"À, bố chị đúng thật là thích mấy thứ đó, nhưng có phiền em quá không?" Tống Chân do dự.

"Không đâu, em và chú nói chuyện rất hợp nhau, chú thật sự rất tốt..."

Trúc Tuế giải thích đơn giản toàn bộ quá trình, Tống Chân cũng biết được chuyện cô đi tặng bánh ú.

Không chỉ có tặng bánh ú mà còn cùng bố Tống ra ngoài ăn cơm trưa, buổi chiều lại đến Viện bảo tàng thăm quan, Trúc Tuế thực sự sắp biến thành hướng dẫn viên du lịch Thượng Kinh cho bố Tống rồi...

Nghĩ tới nghĩ lui, Tống Chân cảm thấy chính mình thân là con gái phải nên là người đi cùng bố mới đúng. Còn chuyện để Trúc Tuế tiếp bố Tống... Tuy hiện tại hai người có quan hệ hôn nhân, nhưng sự thật thì cũng không giống như vậy lắm.

Ít nhất, Tống Chân cảm thấy bản thân không có đủ tư cách để khiến Trúc Tuế làm như vậy.

Sau khi tìm một chiếc váy xinh đẹp để thay, Tống Chân gọi lại cho Trúc Tuế, hỏi hai người họ đang ở đâu, nàng chuẩn bị đi tìm bọn họ.

"Ừm, chị sẽ đến. Với lại, hôm qua mẹ của Trình Lang cũng nói muốn mời mọi người cùng ăn cơm, chị đến chỗ hai người rồi buổi tối chúng ta cùng nhau tới địa điểm ăn cơm luôn". Dừng một chút, Tống Chân nói ra suy tính của mình, "Chị nhớ là khách sạn chỉ đặt hai ngày thôi, tối nay chị muốn ở riêng với bố chị một chút, chị đã nghĩ kỹ rồi, chị... Vẫn sẽ nói cho ông ấy".

Tống Chân cụp mắt xuống, nở nụ cười bất đắc dĩ, nói, "Chuyện lớn như vậy chắc chắn sẽ không thể giấu được, chi bằng nói sớm một chút, trong lòng cũng sẽ nhẹ nhõm hơn".

Trúc Tuế hơi kinh ngạc, suy nghĩ một hồi rồi nói, "Nếu chị không muốn nói thì đừng ép buộc bản thân, nhưng nếu muốn nói thì chị cứ nói với chú ấy đi, dù sao thì chuyện này cũng không phải lỗi của chị..."

"Ừm, được rồi".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!