Chương 34: Báo cáo

Trình Lang nói xong, trong phòng thí nghiệm rơi vào im lặng. 

Tống Chân mệt mỏi cả đêm, không ngẩng mặt lên như thường ngày, cũng không để lộ ra chút cảm xúc nào, nhưng Trình Lang vừa dứt lời, nàng khẽ cau mày lại, tuy rằng không có nhiều hứng thú, cảm xúc biểu lộ ra ngoài cũng rất ít, nhưng ánh mắt Trình Lang nãy giờ vẫn luôn tập trung vào mặt Tống Chân nên có thể nhìn ra được.

Khoảnh khắc tiếp theo, Tống Chân xoa trán, lại cúi đầu xuống, ánh mắt tập trung vào cuốn sổ ghi chép tình trạng của phu nhân Brown.

Một lúc sau, giọng nói Tống Chân thực mệt mỏi, hỏi: "Cô có câu hỏi nào liên quan đến chuyện bàn giao ca trực cho phu nhân Brown không?"

"Tôi..."

Tống Chân ngắt ngang lời cô, chậm rãi trịnh trọng nói, "Chuyện này ra chuyện này, chuyện kia ra chuyện kia, câu hỏi của cô tôi nghe được, nhưng tôi vừa mới thức suốt đêm, tôi có thể hoàn thành xong công việc trước không?"

Ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo như dòng nước, bình tĩnh đến mức làm Trình Lang hoảng hốt.

Cô đã từng si mê đôi mắt trong sáng này.

Không, cũng không thể nói là đã từng, rốt cuộc thì hiện tại cô cũng chưa thế dứt bỏ không phải sao... 

Trình Lang không nhịn được bật cười, cũng không biết là đang châm chọc mình hay châm chọc ai, nỗi chua xót trong đó chỉ có bản thân biết được.

Nhận lấy cuốn sổ, cô biết tính tình của Tống Chân, một khi chưa xong công việc thì sẽ không nói những chuyện không liên quan khác, lần này cô nghiêm túc xem số liệu, sau đó hỏi hai câu như thường lệ, rồi nói thêm vài lời.

Nói xong, Trình Lang đóng sổ lại, ngẩng đầu lên, "Về phần phu nhân Brown, tôi không có thắc mắc gì".

Nhìn thẳng vào Tống Chân, ẩn ý rất rõ ràng.

Công việc đã nói xong, bây giờ đến lượt vấn đề của cô.

Tống Chân tinh thần thật sự mệt mỏi ngáp một cái, cũng không để ý tới Trình Lang, cởi áo khoác phòng thí nghiệm và bao tay ra. 

Đến khi cởi xong nàng mới chậm rãi mở miệng, câu chữ rõ ràng nói: "Nói thật thì"

"Hiện giờ tôi cũng không tò mò".

Trình Lang sửng sốt, cũng trong thời gian ngắn ngủi đó, Tống Chân đeo túi lên, giống như lúc nào cũng có thể rời đi, nhìn thẳng Trình Lang. 

Phản ứng đầu tiên của Trình Lang là không tin.

Nhưng Tống Chân quá bình tĩnh, cũng không sợ nhìn thẳng vào mắt Trình Lang, cũng vì thế Trình Lang có thể phát hiện RA ánh mắt của Tống Chân rất mệt mỏi, cũng chỉ có mỗi mệt mỏi, tuy rằng nàng không giấu được cảm xúc trên mặt, nhưng thay vì là kích động, nó lại là phản kháng, là... Biểu hiện của việc không muốn nói chuyện.

Hoặc là, trong tư thế và phong thái của nàng ẩn chứa một loại thúc giục thầm lặng, thúc giục Trình Lang nói nhanh lên, nói cho xong để nàng còn rời đi.

Phải mất mấy chục giây im lặng như vậy, Trình Lang mới nhận ra điểm kỳ lạ trong câu nói, khản giọng hỏi: "Hiện giờ không muốn biết là sao?"

Tống Chân khẽ thở dài một hơi.

Trong đó tồn tại một sự bất lực mà Trình Lang không thể hiểu được.

Cũng có thể là do Trình Lang không muốn hiểu.

Hốc mắt Trình Lang nóng lên, Tống Chân cúi đầu xuống, không nhìn cô.

Lại thêm một hồi im lặng khó xử, Tống Chân nói bằng giọng điệu bình tĩnh, thậm chí không có chút gợn sóng nào: "Là tôi không còn muốn biết nữa".

Câu này tuy rằng nhẹ nhàng, nhưng lại giống như một con dao sắc nhọn, đâm thẳng vào đáy lòng Trình Lang, làm cho những ảo tưởng trong lòng cô nháy mắt tan tành, nỗi đau đớn trong thân thể như núi gầm biển rú, khiến từ đầu đến chân cô đều hỗn loạn.

Hốc mắt Trình Lang nhanh chóng đỏ lên.

Tống Chân vẫn cúi đầu không ngẩng lên, thuận theo lòng mình nói: "Tôi đã cho cô cơ hội, là tự cô từ chối".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!