Tống Chân không muốn Trúc Tuế bế, tự mình lê từng bước chân nặng nề, thân tàn chí kiên lệ rơi đầy mặt đi ra ngoài.
Tống Chân ngày thường dễ nói chuyện, nhưng một khi đã cố chấp thì cũng rất cố chấp.
Nàng cũng từng ngủ lại ở phòng thí nghiệm, trước kia mỗi lần thí nghiệm gặp khó khăn hoặc sắp tạo ra thành quả, ba người bọn họ sẽ ở lại phòng thí nghiệm suốt cả đêm, cũng giống với đêm nay, một người điều chỉnh các thành phần của thuốc, một người kiểm tra các thiết bị, quan sát phản ứng hóa học, rồi một người điều chỉnh tỉ lệ thành phần.
Sau khi thức một đêm như vậy, lúc đầu Trình Lang và Tả Điềm còn có thể kiên trì trở về ký túc xá.
Còn Tống Chân thì mặt dày không cần liêm sỉ ngủ luôn trong phòng thí nghiệm hai lần, Trình Lang không muốn nàng mệt nên mua cho nàng một cái giường xếp đặt trong phòng thí nghiệm, tuy nói là mua cho nàng nhưng kết quả lại là cả nhà được hưởng, bởi vì sau khi thí nghiệm xong rất mệt mỏi, ba người đều sẽ nằm ngang dọc tứ tung trên giường để nghỉ ngơi, ngày hôm sau ai tỉnh trước thì sẽ đi mua đồ ăn, sau đó kêu hai người kia dậy.
Đương nhiên, những lần như vậy Tống Chân luôn là người ngủ nhiều nhất.
Không chỉ có mình Trình Lang bất lực, mà Tả Điềm đối với loại người trước thì tinh thần phấn chấn thức liền tù tì mười đêm, sau khi tạo ra thành quả lại như bị rút cạn sức sống, lập tức trở thành bộ dáng muốn thở oxi như nàng cũng không nói nên lời, gọi Tống Chân là một nhân viên nghiên cứu khoa học mẫu mực thật không ngoa, chỉ cần chưa làm ra được thành quả nàng sẽ vĩnh viễn là một cục pin con thỏ Duracell không bao giờ cạn kiệt!
Chỉ có Tống Chân mới xứng với loại so sánh này.
Nhưng mà ai có ngờ, cô Tống Độc Cô Cầu Bại của ngày trước hôm nay lại gặp phải kỳ phùng địch thủ.
Nàng đã không có liêm sỉ, người này còn dùng biện pháp không có liêm sỉ hơn để trị nàng, kéo nàng ra khỏi bàn...
Khuất phục, từng bước chân chua xót, trong lòng đầm đìa nước mắt, viết hoa hai chữ "Khuất phục"!
Trúc Tuế thật tàn nhẫn, Tống Chân không so được, respect!
Trúc Tuế mỉm cười đi theo sau lưng Tống Chân, từ biểu cảm có thể nhìn ra Tống Chân đang miễn cưỡng, cô đương nhiên cũng không dại gì đi lại gần để bị ghét bỏ, cứ như vậy, hai người một trước một sau đi đến hầm đỗ xe.
Thang máy của nhóm hai ở khoa Tuyến tố vừa đóng lại, Trình Lang từ trong phòng thí nghiệm của nhóm một đi ra, ánh mắt nhìn về phía thang máy.
Họ thân quen sao, không giống.
Trúc Tuế không ôm, cũng không nắm tay Tống Chân.
Nếu nói không thân quen... Nhưng vừa rồi Tống Chân chỉ có kinh ngạc chứ không có tức giận.
Trình Lang có chút không rõ, hừ khẽ một tiếng, vừa suy nghĩ là lại đau đầu.
Bệnh đau dây thần kinh do chứng mất ngủ chết tiệt gây ra, chỉ cần động não một chút là lại đau đầu, trong một năm qua Trình Lang cũng đã quen với nó, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng cùng nhau rời đi của Tống Chân và Trúc Tuế, cô lại cảm thấy đau đến không thể chịu được.
Xoa huyệt thái dương, lắc đầu, không muốn nghĩ nữa, Trình Lang cúi đầu nhìn sổ đăng ký, các thành viên nhóm đang chờ cô đến thay ca, tình hình của phu nhân Brown cũng chỉ vừa mới ổn định... Trình Lang quyết định không nghĩ đến mấy chuyện không đâu nữa.
Hơn nữa, quen biết nhau mười mấy năm, sao cô có thể không biết Tống Chân là người như thế nào?
Chưa nói đến chuyện không có khả năng, chỉ bằng thân phận của Trúc Tuế, hai người cũng đã rất khó đến được với nhau, Tống Chân luôn rất kiêng kị danh gia vọng tộc, nàng sợ vướng phải phiền phức.
Mặt khác, người thích Tống Chân từ trước đến giờ không hề ít, không cần biết giới tính của nàng là gì, từ A đến B cả trai lẫn gái đều bày tỏ tình cảm với nàng, cho dù bây giờ có thêm một Trúc Tuế, Trình Lang cũng không cảm thấy có gì lạ...
Chỉ là thân phận của Trúc Tuế nhạy cảm, tình huống vốn đã mất khống chế e rằng sẽ càng tệ hơn...
Trình Lang đứng yên tại chỗ để lấy lại bình tĩnh, không hiểu sao nhớ lại lúc ở phòng bệnh ba người phối hợp ăn ý, lúc đó Tống Chân nhớ đến chuyện trước kia, trong đầu Trình Lang cũng nhớ lại rất nhiều, sau khi ra khỏi phòng bệnh, thậm chỉ là cả nửa tiếng nghỉ ngơi, đủ mọi loại hình ảnh đều lóe sáng lên trong đầu cô...
Lại lắc đầu, xem đồng hồ, không còn sớm nữa, Trình Lang đút tay vào túi áo đồng phục, đi về phía phòng bệnh.
Bây giờ đầu óc không tỉnh táo, để ngày mai rồi nghĩ.Trúc Tuế phanh xe lại, chiếc xe ổn định vững vàng dừng ở hầm đỗ xe.
Quay đầu lại, Tống Chân đang ngủ ngon lành ở ghế phụ, Trúc Tuế bật cười, vỗ vỗ lên má Tống Chân, đánh thức nàng dậy, nàng mở mắt ra, sau khi thức cả đêm điều trị cho thai phụ, đôi mắt hạnh đỏ hồng, nước mắt hàm chứa bên trong như dòng nước, ủy khuất đáng thương cực kỳ.
Tống Chân không muốn động đậy, Trúc Tuế đưa tay ra muốn bế nàng lên, cũng không biết đã đụng trúng dây thần kinh nào của Tống Chân, nàng không phối hợp, nói muốn được cõng.
Trúc Tuế nhướng mày nhìn Tống Chân, tay Tống Chân bám chặt lấy ghế dựa, lẩm bẩm lầm bầm nói muốn được cõng về nhà, cũng không biết đã tỉnh chưa, hay vẫn còn đang mơ thấy cái gì...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!