Thai phụ nghe thật sự không hiểu, hơi nghiêng đầu, g*** h** ch*n mày khẽ nhúc nhích, hoang mang cùng khó hiểu.
Người phụ nữ mặc đồ đen đột nhiên đơ ra, dừng nói.
Mà Tống Chân nói xong, cũng đem tầm mắt chuyển qua đối tượng mà vốn dĩ cô muốn nói, trên người phụ nữ mặc đồ đen.
Vốn dĩ trên hành lang không khí đã không được hài hòa, thoáng chốc lại rơi vào cảnh lo lắng và bất an*, an tĩnh trở lại.
*Thành ngữ tiếng Trung "Họa đơn vô chí": Trái nghĩa với phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí ý chỉ những điều xui xẻo thường kéo đến dồn dập.
Tâm lý chúng ta luôn cảm thấy bất an, lo lắng với những chuyện xấu xảy đến với mình.
Vì vậy, bạn phải luôn cẩn trọng trong mọi hành động, lời nói
Trôi qua mấy chục giây, hai bên không có ai mở lời nói chuyện trước.
Chỉ có thai phụ hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, chau mày.
Những lời này cô ấy biết, tuy rằng từ nhỏ lớn lên ở Mễ quốc, nhưng trong nhà lại rất chú trọng tới văn hóa truyền thống.
Từ bé cô ấy và em gái đã được dạy ngôn ngữ của Hoa Quốc, mà hiện tại, Tống Chân nói với cô ấy như vậy, biểu cảm của em gái lại là cái dạng này......
Thai phụ nghiêm túc hỏi, "Tiểu Thục, đây là có ý gì?"
Người phụ nữ mặc đồ đen cắn môi, im lặng.
Thai phụ đang muốn hỏi lại, tiếng thang máy đinh đinh truyền tới, một loạt tiếng bước chân lộp cộp hướng tới gần các cô ấy, Tả Điềm ở phía sau kêu tên của Tống Chân, mà Tống Chân......! Trong lòng âm thầm, nhẹ nhàng thở ra.
Quay đầu sang, thấy Trúc Tuế đi cạnh phía bên trái của bạn thân, bất ngờ bị kêu lại, nhất thời ngỡ ngàng.
Tuy nhiên, xuất thân của Trúc Tuế có phần hơi khác, đến gần, nhìn qua chỗ của các cô ấy, lại nhìn xem thai phụ, trước tiên đã nhận ra được, nhiệt tình hô lên, "Phu nhân Brown! Đã lâu không gặp, tại sao phu nhân lại tới nơi này?"
Nghĩ đến cái gì, còn dùng tiếng Anh để chào hỏi lại, âm điệu thuần khiết.
Chờ Trúc Tuế tự nói qua gia đình của bản thân, thai phụ cũng vừa nghĩ tới nhà họ Trúc.
Là phu nhân của đại sứ ngoại giao, tự nhiên cũng rất thành thục với việc ngoại giao, trên mặt lập tức đầy tràn đầy tươi cười, hàn huyên vài câu cùng Trúc Tuế.
Nhưng sự xuất hiện của Trúc Tuế ở đây, lại làm người phụ nữ mặc đồ đen mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt.
Vốn định nói gì đó, hé miệng lại không nói gì, nhớ đến điều mà khi ở quân khu ba, nhà họ Đồng đã dặn dò cô ấy, nhìn thoáng qua chị gái, mấp môi, rốt cuộc ngậm chặt miệng.
Cảm xúc thay đổi liên tục, đều được Tống Chân thu hết vào trong mắt.
Trình Lang cũng nhìn thấy toàn bộ sự biến đổi đó.
Xuất phát từ sự ăn ý, phản ứng đầu tiên của cả hai người là trao đổi ánh mắt với nhau.
Sau đó đều từ trong mắt của đối phương nhìn ra được ý nghĩ chung.
Đại khái, Tống Chân có thể đoán được suy nghĩ trong đầu của người phụ nữ mặc đồ đen, Trình Lang làm tổ trưởng tổ một của khoa tuyến tố, đã có kinh nghiệm làm nghiên cứu khoa học ở nước ngoài, hiểu biết càng sâu......
Không phải điều gì khác, dĩ nhiên, nếu các cô ấy đã tới địa phương này, và có thể đăng ký theo quy trình như bình thường, thì khẳng định khu một sẽ không thể mặc kệ.
Còn nếu không thể đăng ký, tới khi thân phận bị bại lộ, thì khu một......! càng không có khả năng phủi tay bỏ mặc.
Nói đùa một chút, phu nhân của đại sứ ngoại giao Mễ quốc cư trú tại Hoa quốc, toàn khu một không thể để xảy ra bất cứ chuyện gì!
Dù cho có như thế nào, đối với các cô, một khi đã cưỡi lên lưng cọp thì sẽ rất khó để leo xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!