Một đêm kia, Tống Chân trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Đầu óc rối loạn, trên người cũng cảm thấy không được ổn......
Lúc ấy cô đã bật khóc, nhưng không phải kiểu khóc thương tâm, trong mắt chứa nhiều nước mắt là bởi vì tiếp xúc của Trúc Tuế, áp chế không được.
"Được."
"Không được."
Đây là hai câu cô nói thầm, lặp đi lặp lại trong lúc lăn lộn trên giường.
Nhưng cô không xác định Trúc Tuế có nghe được hay không, bởi vì phản ứng của cô rất lớn, ý thức lại mơ hồ.
Cô cảm thấy, động tác của mình luôn tương phản với lời nói trong miệng, lại còn rất chủ động......
Trằn trọc gần như cả đêm, cô bị mùi hương bạc hà bao bọc hoàn toàn, cũng không biết từ khi nào, đầu óc choáng váng dần dần bình tĩnh trở lại.
Trúc Tuế ngẩng đầu nhìn cô, đối phương mặc quần áo chỉnh tề, chỉ là trên vải áo ngủ có chút nhăn.
Phải, cũng do nó bị cô đưa tay ra túm lấy quá nhiều lần, bị cô vò nát.
Khi Trúc Tuế đến hôn cô, cô không thể từ chối.
Dường như bị hôn quá nhiều, khiến cô vừa thấy người kia cúi mặt xuống, theo bản năng liền tự động hé môi ra nghiêng đón......
Trúc Tuế dùng chăn bọc lại và ôm lấy cô, cô nếm ra vị mặn nhàn nhạt, mãi sau mới nhận ra......
Nước mắt bởi vì nhận thức sự tình lại chảy ra, Trúc Tuế thở dài.
Hơi thở nóng bỏng phất qua gò má, chỉ nghe được người kia lầm bầm, trong giọng nói tràn đầy bất lực.
Lại có lẽ, còn pha thêm chút sủng nịch, kêu lên, "Chị à......"
Hai bên má bị nâng lên, mới vừa dứt khỏi môi một chút, lại tiến tới hôn sạch mấy giọt nước mắt của cô......
Đem những giọt nước mắt vô thức của cô nuốt xuống, ở trên má cô lưu lại mùi hương bạc hà.
Đêm nay Tống Chân có vẻ mệt, ngủ rất say.
Trúc Tuế không rời đi, sợ nửa đêm cô lại bị giống vừa rồi, cách tấm chăn mỏng đem Tống Chân ôm vào trong ngực, cửa sổ đóng chặt, phóng ra một lượng pheromone của bản thân, vây Tống Chân ở trong đó, nhẹ nhàng, thư giãn.............
Ngày hôm sau, may mắn Tống Chân không phải đối diện với nó, bởi vì so với xấu hổ, thì cơ thể của cô lại bị lên cơn sốt nhẹ.
Không phải dạng sốt nhẹ đặc thù của kỳ đ*ng t*nh, mà thật sự bị bệnh.
Ban đầu Trúc Tuế không chú ý, nghĩ rằng, đó chỉ là phản ứng đặc thù của kỳ mẫn cảm, nhưng kế tiếp, nhìn thấy trạng thái của Tống Chân không đúng, vươn tay sờ trán, kiểm tra nhiệt độ, lập tức thở dài một hơi.....
Trận sốt nhẹ này kéo dài hai ngày, Tống Chân mới có thể từ trên giường ngồi dậy trở lại.
Trúc Tuế đã chăm sóc cho cô hai ngày.
Mà lần đầu của kỳ đ*ng t*nh, rốt cuộc cũng trôi qua.
Hai ngày sau, vẫn cảm thấy thẹn thùng.
Thậm chí còn trốn tránh Trúc Tuế, nói chuyện không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy, cũng không dám hỏi, không dám hỏi chuyện buổi tối với ý thức mơ hồ kia xem, rốt cuộc bộ dạng của cô là gì, mà Trúc Tuế lại phải dùng tới phương pháp.....! đó......
Kỳ thật, dấu vết trên cơ thể có thể có một ít phản ứng với bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!