Chương 27: Mất Khống Chế

Không biết từ nơi nào, Trúc Tuế kiếm được áo khoác khoác lên trên người cho Tống Chân, đầu óc của Tống Chân đã không còn tỉnh táo.

Trong lúc khoác áo vào cho cô, tay Trúc Tuế vô tình sượt qua chỗ da trần của cô, khiến cô giật mình một cái, đáy mắt nổi lên một tầng hơi nước mỏng.

Động tác của Trúc Tuế thoáng cái cứng đờ, đè nén tâm tư trong lòng đang ngo ngoe rục rịch, ôm lấy eo của Tống Chân đi ra bên ngoài, chỉ nói, "Em mới ra ngoài bảo chị của em đưa khách khứa vào trong phòng khách.

Chúng ta sẽ đi từ vườn hoa vòng đến cửa sau để rời khỏi đây.

Người hầu đã giúp em lái xe tới chỗ đó."

Hơi ngưng lại một chút, giọng của Trúc Tuế bỗng dưng dịu lại, như đang dỗ dành người khác, rì rầm.

"Chị, chị chịu khó nhẫn nhịn một chút, lên xe là ổn rồi."

Sau khi lên xe, sẽ lái đến bãi đỗ xe trong hầm chung cư của cô, ở đây mỗi hộ đều có một thang máy riêng, tới lúc đó cả quãng đường coi như chỉ lưu lại một ít mùi pheromone trong không khí, rất mau sẽ về đến nhà.

Tống Chân gật đầu, đôi mắt tràn ngập nước, mắt hạnh như chứa cả hồ nước mùa xuân, khiến Trúc Tuế không khỏi nhìn nhiều thêm một chút.

Nốt ruồi gần bên mắt tiến thẳng vào trong tầm mắt của người khác, làm cho người rủ lòng thương.

Thực ra, nốt ruồi này cũng không quá bắt mắt.

Thứ nhất là mọc lệch vào trong, gần như dán sát vào mí mắt.

Thứ hai là nó thật sự quá nhỏ, nếu không để ý thì căn bản nhìn không thấy, chỉ có......

Chỉ có trực diện như vậy mới có thể nhìn thấy rõ ràng.

Mà mặt đối mặt như thế này là khoảnh khắc thân giữa các cặp tình nhân.

Như thể có được niềm vui sướng từ nốt ruồi bí ẩn của đối phương, Trúc Tuế cố nén xúc động muốn nhìn lại nó một lần nữa, bước đi mà không dám nhìn lại.

Dọc đường đi, Tống Chân dùng răng c*n m** d***, sợ chính mình sẽ phát ra âm thanh xấu hổ.

Mà Trúc Nghi cũng đã đáp ứng với Trúc Tuế, trên đường đi, hai người họ sẽ không bị bắt gặp bởi bất cứ một ai.

Tới cửa sau, từ phía xa, đã thấy người hầu vẫy tay ra hiệu với Trúc Tuế.

Trúc Tuế đi qua nói mấy câu, người hầu lập tức rời khỏi, Trúc Tuế mang theo Tống Chân lên xe.

Tống Chân ngồi xuống, khi Trúc Tuế thắt dây an toàn cho cô, phát hiện đối phương đang run rẩy, Trúc Tuế lo lắng, "Chị cảm thấy khó chịu sao?"

Tống Chân lắc đầu, Trúc Tuế không yên tâm còn muốn kiểm tra thử, mới vừa vươn tay ra, sắc mặt Tống Chân đột nhiên biến đổi, Trúc Tuế định hỏi, nhưng lại ngửi được mùi hương cam quýt nồng đậm, Trúc Tuế ngẩn người.

Dưới tầm mắt quan tâm của đối phương, Tống Chân cảm thấy thẹn thùng, cắn môi, nghiêng mặt sang hướng khác.

Mùi hương này là......

Cô......

Giây lát, Trúc Tuế chậm rãi nhận thức, mới phản ứng lại được, lắc đầu cười lên.

Quá quẫn bách, Tống Chân cảm giác được váy hơi ướt, dùng áo khoác che mặt bản thân lại, thật sự muốn chết ngay tại chỗ, không còn mặt mũi đi gặp người khác.

Trúc Tuế không quản cô, khởi động xe.

Chân dẫm lên chân ga cho xe chạy, đi được một đoạn, mới mở miệng nói, "Về nhà thôi chị."Trúc Tuế đang lái xe, Trình Lang cũng đang lái xe.

Sự bất đồng chính là, Trúc Tuế khởi động xe, còn Trình Lang thì dừng xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!