Chương 24: Dự Tiệc

Đại khái là bị khiếp sợ quá mức, lại có lẽ thoạt nhìn không phải không có lý do.

Từ xưa đến nay Vinh Mạc là người trầm ổn mà hiện tại trừng mắt, cứ như vậy đem phản ứng trong lòng theo bản năng hỏi ra.

Ngay khi lời này vừa nói xong, Tống Chân cảm giác như bị ép chặt bảy phần, vẻ mặt cứng đờ, mồ hôi lạnh trên thái dương túa ra......

Toàn bộ hành lang rơi vào trầm mặc mấy chục giây.

Thời điểm Vinh Mạc cảm thấy anh nên mở miệng nói cái gì đó, người chưa từng được để ý là Trúc Tuế bỗng nhiên nở nụ cười, cười lộ ra hàm răng trắng bóc đều tăm tắp, như thể là nghe được câu chuyện ở thiên đường, "Anh rể, anh đang nghĩ gì vậy!"

Phản ứng này của Trúc Tuế khiến suy nghĩ gần như chắc chắn của Vinh Mạc, nháy mắt bị làm cho lung lay sắp đổ.

Anh vừa định nhìn Tống Chân một cái, Trúc Tuế đã duỗi tay đặt ở trên đầu vai của Tống Chân, rất có hứng thú nhấc lông mi lên, từ tốn nói, "Chị Tống, không biết từ khi nào thì chúng ta lại có loại quan hệ này......" Câu chuyện vừa chuyển, "Nếu anh rể đã nói như vậy, vừa vặn, đã trễ thế này, chị Tống chị nghĩ......"

Mặt của Tống Chân lập tức đỏ bừng.

"Không không, tôi không nghĩ......" Không đợi Trúc Tuế dứt lời, phản ứng đầu tiên của Tống Chân chính là lắc đầu phủ định.

Từ trước tới giờ da mặt của cô rất mỏng, Trúc Tuế ra vẻ, làm bộ với người ngoài **, chuyện này mới chỉ là khởi đầu......

Không đúng, Trúc Tuế ** giống như......! là, cũng phải mất một lúc để bắt đầu.

Mà Vinh Mạc thấy cách hành xử của Trúc Tuế và Tống Chân, chốc lát liền đánh mất ý niệm lời thề son sắc của chính mình.

Dù có nhiều chứng cứ bày ra ở trước mắt, thế nhưng trong một khắc, trực giác của bản thân Vinh Mạc đang mách bảo anh bị hoang tưởng.

Không chỉ bị hoang tưởng, lại còn trực tiếp đặt câu hỏi, cái này......! Ách, miệng mồm làm sao lại nhanh nhảu như thế!

Vinh Mạc sau một hồi thất thần, Trúc Tuế làm ra hành động ngược lại, vuốt mũi, mặt dán sát gần mặt Tống Chân, khẽ cười, "Chị Tống, chị khẩn trương như vậy làm gì, lời của em còn chưa được nói hết ra đâu......"

Đuôi mắt cong cong mang theo mười phần ý tứ trêu chọc.

Mà lúc Tống Chân bị Trúc Tuế động vào, mặt cô đã đỏ lan xuống tận cổ, liên tục xua tay, nhìn như muốn khóc......

Thấy vậy, trong phút chốc, Vinh Mạc có cảm giác tội lỗi.

Ngay sau đó, anh đưa tay túm lấy cô em vợ mặt dày vô liêm sỉ kia, nói lời can ngăn, "Tuế Tuế em qua đây.

Được rồi, đừng trêu chọc cô Tống nữa!"

Trúc Tuế rất hợp tình hợp lý, nói "Anh rể không phải anh nói......"

Vinh Mạc cũng cảm thấy khó xử, chống chế lại, "Anh, anh......"

Ngập ngừng trong giây lát, thập phần khí chất đàn ông biết sai liền sửa, "Anh...! Việc này không phải chỉ là hiểu lầm thôi sao!"

Chứng cứ đều đã rành rành như vậy, Tống Chân đang chột dạ dưới tình huống không biết phải làm sao, nói không nên lời, Trúc Tuế còn có thể làm ra vẻ mặt vô tội hỏi ngược, "Hiểu lầm, nhưng hiểu lầm này quá lớn.

Tại sao anh lại cảm thấy như vậy?"

Nghe Trúc Tuế nói mấy câu đều cảm thấy rất có lý......! Đừng nói, nếu Tống Chân không phải là nhân vật chính, thì cô cũng cho rằng hai người các cô thật sự không quan hệ!

Vinh Mạc đuối lý, Trúc Tuế hỏi vậy, Vinh Mạc càng cảm thấy bản thân làm không đúng.

Đúng thế, làm sao lại có thể hiểu lầm như vậy đây!

Nằm trong phạm vi suy đoán của Trúc Tuế, Vinh Mạc vẫn đem cảm giác kỳ quái kể ra chi tiết, bộc bạch hết thảy, chỉ nghe Trúc Tuế khẽ ngân dài một tiếng, buông tay, tiện đà giải thích: "Chuyện hôm nay rất quan trọng, anh cũng biết đấy, toà án quân sự mở phiên toà, lúc sau......! Tóm lại, khi anh về nhà bác Vinh khẳng định cũng sẽ nói.

Dù sao việc chị Tống xin phê duyệt việc thành lập tổ nhóm thứ hai, mọi người đều cảm thấy rất vui, em có uống chút bia, liền để cho chị Tống lái xe chở em......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!