Chương 23: Thiệp Mời

Tống Chân như bị rút cạn đi sức lực, hồi sau nói cái gì, ở bên tai cô chỉ còn toàn là tạp âm.

Tả Điềm và Tào Phàm đã nhìn ra trạng thái không tốt của cô, quan tâm hỏi han đôi câu, nhưng đều là Tả Điềm giúp đỡ đáp lại.

Kết quả phán quyết đã có viện trưởng mở lời, vậy sẽ không thể thay đổi.

Nhưng vẫn như cũ, có một số việc có thể mang đến phiền phức.

"Phòng thí nghiệm thành lập ở khoa Tuyến Tố, còn phòng thí nghiệm trống, dụng cụ trang bị......"

Tả Điềm: "Dụng cụ của phòng thí nghiệm phụ cũng khá đầy đủ, chỉ cần bổ sung một hai thứ là có thể di chuyển toàn bộ qua."

"Phòng thí nghiệm mới thành lập có bốn người phải không? Tống Chân, Tả Điềm, Tào Phàm và Trần Nghiệp?"

Tả Điềm: "Đúng vậy.

Trước mắt chỉ có bốn người, kế tiếp nếu tuyển được thêm người mới vào sẽ làm văn bản báo cáo."

......

"Đại khái thì khi nào mọi người mới có thể tới khoa Tuyến Tố Khoa để báo tin được?"

Chỉ riêng vấn đề này cũng khiến Tả Điềm sửng sốt, nhìn về phía Tống Chân, Tống Chân vốn định nói có thể tùy thời, lời chưa kịp nói ra đã bị Trúc Tuế đoạt trước, "Thành lập phòng thí nghiệm đều cần một khoảng thời gian, lần này coi như cũng phải mất một đoạn thời gian."

Nhìn như không chút để mà ý trả lời, nhưng Tống Chân lại nghe ra được hàm ý ẩn chứa.

Quả vậy, ở cùng một chỗ, tinh thần và trạng thái của cô ra sao, Trúc Tuế là người nắm rõ nhất......

Nghỉ ngơi......

Cũng tốt, nhân cơ hội đem việc vặt vãnh chuẩn bị cho công tác thành lập xử lý xong, sau đó chỉ việc nghỉ ngơi.

Tống Chân gật đầu.

Nửa giờ trôi qua, mấy vấn đề sở hữu thành lập phòng thí nghiệm đều được đăng ký trong hồ sơ.

Phó viện trưởng có quen biết với Trình Lang đã rời đi, hai vị phó viện trưởng Vinh và phó viện trưởng Trúc, còn cả vị trưởng khoa kia vẫn ở lại, Tống Chân cũng không nắm rõ được tình hình.

Chờ sau khi trợ lý của viện nghiên cứu khoa học đi thu tư liệu, phó viện trưởng Vinh đi qua, Tống Chân mới biết được, phó viện trưởng Vinh đang muốn hướng đến cô để xác nhận.

Xác nhận cái gì ư? Đương nhiên là xác nhận lại thời gian thử nghiệm lâm sàng thuốc thử Z.

"Cô Tống, cô hãy nói thật với tôi, thuốc thử Z có thật là chỉ cần nửa năm cô liền......! Hiện tại tổ nhóm thứ hai đã thành lập, cô cũng không cần thiết cấp tốc rút ngắn lại thời gian.

Đứng trên cương vị là phó viện trưởng nghiên cứu phát minh thuốc của viện nghiên cứu khoa học số một, tôi muốn được nghe một câu trả lời thật."

Ở góc chỉ có hai người, mặt phó viện trưởng Vinh tràn đầy nghiêm túc nói.

Phó viện trưởng Vinh để ý như vậy, Tống Chân có thể lý giải.

Cả nước từ trên xuống dưới cũng không mấy ai thèm để tâm đến.

Từ việc "cơ sở thuốc ổn định" hơn hai mươi năm trước, sau khi được nhà khoa học thiên tài tên Trang Khanh nghiên cứu phát minh ra, trong thời gian mang thai, thuốc ổn định không có một bước đột phá mới nào, không chỉ ở Hoa Quốc, mà toàn cầu đều dừng lại ở đó.

Tống Chân thở dài một hơi, cho dù mặt đầy mệt mỏi, vẫn nghiêm túc như cũ nói: "Xét về phương diện thời gian, quả thực là cháu chưa có nói thật."

Quả nhiên vẻ mặt của phó viện trưởng Vinh xuất hiện biểu cảm như thế.

Nhưng Tống Chân nói thêm một câu, làm biểu tình của phó viện trưởng Vinh cứng đờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!