Chương 19: Khởi Tố

Trúc Tuế dừng hôn lên trên tuyến thể, nhưng lưỡi vẫn hoạt động, dịu dàng l**m m*t.

Cổ họng của Tống Chân không thể khống chế mà phát ra âm thanh kiều mị.

Thân hình Trúc Tuế bất động, nhả ra.

Cổ của hai người kề sát nhau, Trúc Tuế ở bên lỗ tai của cô thì thầm, "Chị, em chỉ nghĩ muốn giúp chị giảm đau.

Chị tốt nhất...... đừng lên tiếng."

Đầu óc của Tống Chân mơ mơ màng màng, chờ kịp hiểu được câu nói của Trúc Tuế, mặt đã đỏ au như trái cà chua.

Biết da mặt của cô mỏng, Trúc Tuế cũng không cần câu trả lời, chỉ duỗi tay che miệng cô ấy lại.

Lần thứ hai cúi người......

Miệng bị che lại, tuyến thể lần nữa bị l**m vào.

l**m, mạc danh kì diệu, Tống Chân càng thấy ngượng hơn, mất tự nhiên đến mức, gò má chậm rãi hiện lên một vệt hồng thấu.

Lý trí của cô thanh tỉnh liền cảm thấy xấu hổ với hành động đụng chạm của Trúc Tuế.

Phản ứng của cơ thể lại hoàn toàn trái ngược, rất thành thật yêu thích.

Yêu thích đến nỗi lưng bị điện giật phát run, các ngón tay căng chặt.

Được rồi.

Quá đủ rồi.

Không đau như vậy......

Muốn nói chuyện, há miệng, môi của cô vô tình suợt quá khe ngón tay của Trúc Tuế.

Tống Chân nhận thấy động tác của Trúc Tuế đình trệ, cô lập tức không dám cử động nữa.

Thành âm của Trúc Tuế khàn khàn, "Chị... thấy ổn chứ?"

Tống Chân gật đầu, trong cổ họng kêu ô ô, cực kỳ đáng thương.

Ngay sau đó, cô cảm giác được miệng nhỏ đang bị che từ từ được thả ra.

Giữ nguyên tư thê ôm nhau, Trúc Tuế không buông Tống Chân.

Tránh cho mặt đối mặt với nhau lại xấu hổ thật nhiều.

Trúc Tuế còn có suy nghĩ khác.

Tống Chân bị Trúc Tuế ôm vào trong ngực, mặt một vùi xuống, căn bản cũng không nghĩ sẽ ngẩng lên.

Vì thế, lần nữa ngửi được hương bạc hà thoang thoảng, Tống Chân biết Trúc Tuế đang phát ra pheromone để xoa dịu cô, nói không cảm động, là không có khả năng.

Tuyến thể mới vừa trải qua tổn thương, một khi mất đi tin tức tố trấn an, đau đớn vẫn cứ tăng lên......! Có thể được một một loại pheromone khác vây quanh như vậy, cảm giác có lẽ sẽ đỡ hơn một chút.

Vừa định ngẩng đầu, lại bị Trúc Tuế ấn trở về.

"Chị cứ để như vậy, giữ yên một lát." Dừng một chút, thanh âm của Trúc Tuế vẫn còn khản đặc, "Em không phóng thích quá nhiều tin tức tố đâu."

Tống Chân nằm trong lòng ngực của cô ấy, bảo trì tư thế, không khí mới hoà thuận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!