Chương 18: Liều

Vẻ mặt của Tống Chân rất kiên định, đôi mắt có thần.

Phó viện trưởng Vinh còn chưa phát ngôn.

Trình Lang lại có vẻ không tin, lanh chanh nói trước: "Pheromone của cô ấy bị hỗn loạn đã tiến vào thời kỳ báo động.

Trước tiên là cần dùng thuốc để áp chế hỗn loạn, mà loại tình huống này càng khó giải quyết, cô......! Cô lấy cái gì để thử.

Cô không sợ chỉ cần một chút sơ xảy là sẽ huỷ hoại tuyến thể sao!!"

ABO đều có tuyến thể, tuyến thể lưu động không ngừng giúp khống chế tin tức tố, còn để duy trì thân thể khỏe mạnh.

Tuyến thể bị hao tổn...... không khác gì hủy hoại một người......

Tống Chân không hề sợ hãi, nói: "Tôi đã có kinh nghiệm làm thử nghiệm lâm sàng.

Thử sức khẳng định sẽ dùng phương thức tốt nhất, sẽ không làm lung tung."

Dừng đôi giây, Tống Chân đáp trả một cách đầy mỉa mai, "Tiến sỹ Trình, hàng năm ngài không ở phòng thí nghiệm.

Đừng nói đến thuốc điều phối giúp thai phụ ổn định, ngay cả vài loại thuốc điều trị khác của bệnh viện, ngài còn nhớ rõ nó có tác dụng như thế nào sao?"

"."

Phó viện trưởng Vinh rũ mắt, rơi vào trầm tư.

Trong khi đó bố mẹ của Trúc Nghi đang bận tưởng tượng đến tình huống tuyến thể bị hủy......

Bác gái lo sợ, "Bằng không, tính, không thể sinh ra được cũng không bắt buộc......! Tôi chỉ có duy nhất một đứa con gái......"

Bác trai ôm lấy bả vai của bác gái, vỗ nhẹ, nhất thời cũng không nói nên lời

Đứng im hồi lâu, Trúc Tuế mới phát ra tiếng, "Cháu cảm thấy nên đi hỏi chị Nghi."

"Đứa bé này khó khăn mãi mới có được.

Nếu......! Chúng ta không ai có thể thay thế chị ấy quyết định được chuyện này."

Tốt và xấu.

Sau cùng, người chân chính gánh vác hết thảy, là Trúc Nghi, cũng chỉ có một mình bản thân Trúc Nghi.

Lời này, nói đến trong lòng cảm thấy đã quá quen thuộc.

Hành lang một lần nữa rơi vào trầm mặc.

Vài phút sau, mọi người tiến vào phòng bệnh tạm thời.

Tống Chân và Trình Lang đi theo phía sau người nhà của Trúc Nghi, thấy Vinh Mạc bước lên trước, gắng gượng nở nụ cười, nắm tay vợ nói tình hình cho cô ấy nghe......

Mới vừa nói qua hai câu, nước mắt Trúc Nghi đã rơi như mưa.

Vinh Mạc ôm lấy vợ, vỗ nhẹ vào vai và lưng của cô ấy, thấp giọng dỗ dành......

Trúc Nghi từ trong ngực Vinh Mạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tống Chân.

Tống Chân hiểu ý tiến đến gần, Trúc Nghi liền cầm chặt tay cô, tự cảm thấy bị thương cho chính bản thân, "Đứa nhỏ này là tôi phải đến quân khu ba......"

"Năm nay tôi đã hai mươi chín.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!