Sự việc xảy đến quá bất ngờ.
Hai nhân viên công tác của viện nghiên cứu khoa học cảm thấy như bị ảo giác.
Trúc Tuế đưa ra giấy xác nhận thân phận quân nhân của bản thân, thành tích và quân công lập được......
Trường hợp mắt thường có thể thấy được, bất cứ ai nhìn vào cũng phải trở nên tự ti.
Từ chuyện của "viện nghiên cứu khoa học" nháy mắt liền biến thành chuyện của "khoa Tuyến Tố".
Này......
Không đợi hai người lại phát biểu, Trúc Tuế đã đánh đòn phủ đầu, "Ai điều hai người tới đây mà nhất định phải chọn hôm nay niêm phong, cấm người khác không được dùng tư liệu và thuốc.
Đây là cách hai người chào hỏi với sếp mới của mình sao? Phòng ban của tôi, tôi vào thì không thành vấn đề gì chứ?"
Đâu chỉ không thành vấn đề, toàn bộ sau này không phải mọi thứ đều phải nghe theo ngài sao!
Hai người lần thứ hai mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau, rất nhanh ánh mắt và thái độ dịu đi, "Việc kia, mỗi năm việc các phòng thí nghiệm bị loại trừ cũng không ít.
Chúng tôi chính là làm việc theo quy định, đi làm theo chế độ dành cho nhân viên, là bọn họ yêu cầu hôm nay phải đến đem tài liệu và thuốc......"
" Bọn họ là ai? Tiến sĩ Trình?"
Hai người hiển nhiên không nghĩ Trúc Tuế cũng biết tới Trình Lang.
Nhưng suy xét lại, việc bổ nhiệm chức vụ hẳn là bản thân cô ấy đã sớm biết, cô ấy có tìm hiểu trước tình hình của khoa Tuyến Tố cũng không lạ.
Người nọ liền thành thật nói ra, "Thật ra không phải tiến sĩ Trình yêu cầu, mà là phó thủ trưởng Trần ra lệnh."
Trúc Tuế gật đầu, hiểu ra vấn đề, phân tích lại lần nữa, "Hai người làm theo quy định là không sai.
Nếu vấn đề kia là ở khoa Tuyến Tố mà ra thì tôi cũng không làm khó hai người.
Hai người gọi cho phó thủ trưởng Trần đi, để tôi nói chuyện......"
Bọn họ chỉ là nhân viên chấp hành theo lệnh, nhưng Trúc Tuế lại là cấp trên mới, vô hình chung họ bị kẹp ở giữa.
Hiện giờ, Trúc Tuế nhắc như vậy, tự nhiên là để bọn họ giải quyết việc nội bộ của khoa, nhất thời vui mừng.
Hai người thật nhanh gọi điện thoại, đem sự việc ở đây nói ra.
Ngạch nỗi, chỉ mới nói được Trúc Tuế đang có mặt tại đây, Trúc Tuế đã duỗi tay ra....
Hai người còn chưa kịp phản ứng, Trúc Tuế không khách khí trực tiếp rút lấy di động, áp vào tai nói xin chào một tiếng.
"Xin hỏi, ngài là Phó thủ trưởng Trần của khoa Tuyến tố có phải không ạ? Hôm nay, phòng thí nghiệm phụ có thai phụ tới, là tam tiểu thư nhà họ Ninh của quân khu năm.
Cô ấy không thoải mái cần cô Tống điều chế thuốc, can thiệp vào để áp chế khả năng hỗn loạn pheromone.
Ngài lại ra lệnh nhân viên chấp hành lệnh niêm phong phòng sở hữu thuốc......! Đối ác với thai phụ sinh non, toà án quân sự xử phạt ba năm tù, ngài có biết không?"
Không biết bên kia nói cái gì mà khiến Trúc Tuế ở bên này tức giận: "Tôi không cần lời giải thích.
Sinh mệnh của con người là do trời định*, tôi chỉ muốn biết ai có thể gánh vác trách nhiệm nếu bị đưa ra khởi tố!"
*Câu của tục ngữ của người xưa: nhân mệnh quan thiên
"Phiền ngài đem mấy cái quyết định ngài đã phê duyệt chuyển qua cho tôi......! Xin lỗi không có tác dụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!