Chương 148: Ngoại truyện - Nhật ký theo đuổi vợ

Khi Tống Chân vừa phân hóa đã bị đánh dấu, khiến tuyến thể phân bố Pheromone trong cơ thể có chút hỗn loạn.

Mà biểu hiện trực tiếp của sự hỗn loạn này đó là kỳ đ*ng t*nh đầu tiên tới sớm hơn bình thường.

Tại bữa tiệc của Trúc Nghi, kỳ đ*ng t*nh dữ dội kéo đến, may mà cuối cùng vẫn khống chế được.

Sau khi kỳ qua đi, Tống Chân nói tuyến thể của mình đã ổn định hơn, chỉ cần qua một hai lần nữa thì có lẽ sẽ trở về bình thường.

Trúc Tuế nhạy bén nắm bắt trọng điểm, "Vậy là bây giờ vẫn còn chút vấn đề?"

"Không nghiêm trọng lắm."

Lúc ấy Tống Chân chỉ đáp vỏn vẹn bốn chữ này.

Mùa đông năm đó, sau trận truyết đầu tiên, linh cảm của Trúc Tuế đã thành hiện thực.

Kỳ đ*ng t*nh lần thứ hai của Tống Chân bất ngờ kéo đến, không hề báo trước.

Khi đó thử nghiệm lâm sàng thuốc thử Z vừa kết thúc, Trình Lang cũng thuận theo lời đề nghị của Trúc Tuế mà đến một vùng nông thôn nơi Giang Thành xa xôi ở phương nam không có tuyết, ngày hôm trước Trúc Tuế còn nói 'Tuyết rơi báo hiệu một mùa màng bội thu', Tống Chân ngơ ngác ngước nhìn bầu trời rất lâu.

Đôi mắt hạnh trong veo hướng lên cao, hòa vào sắc trắng của bông tuyết rơi xuống, không biết là người làm cảnh đẹp hay cảnh tôn vẻ người, chỉ là hình ảnh ấy thuần khiết vô ngần, khiến Trúc Tuế ở bên cứ đứng nhìn thật lâu.

Có lẽ vì mải mê ngắm tuyết rơi, tối đó về nhà, Tống Chân nói mình cảm thấy nóng.

Trong nhà đã bật hệ thống sưởi, gương mặt Tống Chân đỏ bừng, Trúc Tuế sờ trán nàng, "Hôm nay tuyết rơi, trời lại hạ nhiệt, có phải ra gió nên về nhà chưa quen không?"

Lúc tan làm, gió cũng thổi khó mạnh.

"Có thể vậy."

Ăn tối xong, Trúc Tuế thấy Tống Chân không khỏe, bèn bảo nàng tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm chút.

Ở trong phòng làm việc xử lý xong nhiệm vụ Vưu Thần Tinh giao cho mình, còn đang họp online, giữa chừng thì Trúc Tuế vào phòng ngủ lấy đồ, trên đường đến phòng ngủ cô lập tức nhận ra có gì đó không đúng.

Là mùi cam quýt nồng đậm lan tới, nhưng không gay mũi, mà xen lẫn chút ấm áp quen thuộc.

Như một quả quýt chín vào mùa thu hoạch, chỉ cần cắn một miếng là tràn đầy vị ngọt thơm mọng nước.

Trúc Tuế mở đèn lên, thấy Tống Chân đang đỏ mặt nằm cuộn tròn trên giường.

Cô lại gần, khẽ vỗ mặt Tống Chân, đôi mắt long lanh ánh nước của nàng mở ra, ngây ngô nhận ra người trước mặt rồi ngay lập tức đưa tay quấn lấy Trúc Tuế.

Họ đã từng tiếp xúc thân mật.

Nhưng kiểu chủ động này của Tống Chân, Trúc Tuế chưa từng thấy.

Ít nhất là ở trên giường.

"Nóng..." Môi răng khép mở, hơi thở Tống Chân cũng trở nên nóng rực.

Trúc Tuế: "Đây là... Chị đến kỳ?"

Tống Chân nghe vậy thì hốt hoảng cố gắng mở to mắt, mơ màng chạm vào tuyến thể, nhíu mày, "Nóng lắm."

Tuyến thể nóng ran, đại khái là đến rồi.

"Sao lại vậy được?" Trúc Tuế ôm lấy Tống Chân, còn nàng liên tục dụi vào người cô.

Biết Tống Chân muốn gì, Trúc Tuế liền giải phóng Pheromone của mình, làn hương mát lạnh lan ra, Tống Chân vòng tay ôm chặt cổ Trúc Tuế, vùi đầu vào hõm vai, hít sâu một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!