Chương 147: Ngoại truyện - Khúc mắc

Tiếng khóc của Đại Bảo lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của mẹ Trúc.

Bảo mẫu cũng hiểu ý, vừa giả bộ kiểm tra tã cho Đại Bảo, vừa trầm trồ nói mới mẹ Trúc.

"Bế một lúc là hết khóc ngay, đứa nhỏ này thích ngài thật."

Mẹ Trúc dỗ Đại Bảo nín rồi, như chợt nhớ ra chuyện gì, có chút ngượng ngùng hỏi bảo mẫu về chuyện bế trẻ.

Biết mẹ Trúc là mẹ ruột của Trúc Tuế, bảo mẫu cũng không nói thẳng là không tốt, mà đổi cách nói khéo léo hơn, rằng trẻ con lúc ngủ cũng có thể tương tác được, mà Tống Chân còn mua rất nhiều đồ chơi để Đại Bảo nằm trên thảm chơi, lần sau bà có thể chơi cùng cháu như vậy.

Nói đến nước này, mẹ Trúc cũng biết mình sai, nói lần sau mình sẽ đến đưa cháu nằm nôi.

Bên kia, nếu Trúc Tuế còn chưa nhận ra ý đồ khuyên can của Tống Chân thì mắt đúng là mù rồi.

Nhị tiểu thư sáng mắt sáng lòng, vừa vào phòng ngủ đã khoanh tay lạnh mặt, "Chị đã sớm biết mẹ bế Đại Bảo là không tốt rồi nhưng lại không nói cho em có đúng không?"

Câu này trả lời thế nào đây?

Tống Chân đè nhị tiểu thư ngồi xuống ghế, bưng trà rót nước cho, thì nghe bố Tống gọi bảo mẹ Trúc phải về rồi, thế là nàng chẳng kịp để ý Trúc Tuế, vội vàng ra tiễn người, tiện thể tránh được kiếp nạn nhị tiểu thư làm mặt lạnh.

Biết mẹ Trúc buồn trong lòng, Tống Chân thay giày, tiễn bà ra tận cửa.

Vừa đi vừa nói rất nhiều chuyện, nội dung chủ yếu có hai điểm.

Thứ nhất, là biện hộ cho Trúc Tuế.

Thứ hai, tất nhiên là khen Đại Bảo thích mẹ Trúc, dỗ bà vui, và mời bà lần sau đến nữa.

Mẹ Trúc có nghe phần biện hộ cho Trúc Tuế không thì Tống Chân không biết.

Nhưng mấy lời nói về Đại Bảo thì khiến mặt bà dịu hẳn đi, đáp lời cũng khá nhiều, rõ ràng cũng rất thích cháu.

Tiễn xong, Tống Chân nghĩ bụng nguy cơ hôm nay chắc đã qua.

Nhờ có Đại Bảo làm cầu nối, mẹ Trúc chắc chắn sẽ còn đến chơi.

Nhưng đến thang máy dưới nhà, Tống Chân lại phát sầu, tiễn được phật lớn là mẹ chồng đi rồi, trong nhà vẫn còn một nhị tiểu thư đen mặt đang chờ nàng dỗ nữa!

Nàng thở dài một hơi, đưa tay sờ lên đường chân tóc vốn đã lùi ra sau một ít sau khi sinh con của mình, tự mình tiếp thêm can đảm --

Kệ đi, không dỗ được thì làm nũng vậy, chỉ cần nàng không biết xấu hổ thì chuyện gì cũng là chuyện nhỏ ~ so easy!Vào nhà, lý thuyết đầy đủ đấy, nhưng hiện thực thì lúc nào cũng phũ phàng, Trúc Tuế còn không cho cô Tống cơ hội mặt dày, đã chạy sang phòng làm việc xử lý công việc.

Việc của Bộ Quốc an không phải chuyện nhỏ, Tống Chân chỉ bưng một đĩa trái cây, rót một cốc nước vào.

Trúc Tuế chăm chú nhìn máy tính, mày nhíu chặt, nghĩ công việc của cô cũng không nhẹ nhàng, Tống Chân nuốt xuống lời định nói, lặng lẽ để đồ xuống rồi khép cửa ra ngoài.

Buổi tối, sau khi cho con bú xong, nhân lúc mang sữa bò vào, nàng mới có cơ hội nói chuyện với Trúc Tuế.

Vừa đặt ly sữa xuống, Trúc Tuế hỏi ngay, "Chị đã uống chưa?"

Ờ...

Tống Chân cảm thấy bắt đầu từ câu hỏi định mệnh này, khí thế của mình đã tuột dốc.

Trúc Tuế thấy nàng không đáp thì đẩy ly sữa về phía nàng, vừa gõ phím vừa nói, "Chị uống trước đi, đừng vì vừa ra cữ mà không chịu ăn uống, dù muốn giảm cân nhanh cũng không được để thiếu chất."

Ra cữ xong, Tống Chân nóng lòng muốn giảm cân, ăn khá ít.

Trúc Tuế không phản đối việc nàng ăn ít, nhưng yêu cầu phải đảm bảo đủ dinh dưỡng, ăn ít mà chia thành nhiều bữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!