Chương 146: Ngoại truyện - Chiếc lục lạc

"Đặt xuống là khóc, mẹ có biết ồn ào lắm không!"

"Mẹ đến bế xong, trêu xong rồi đi, bọn con còn phải làm việc, còn phải sống chứ, bảo mẫu cũng đâu thể bế nó 24/24 được, khóc nhiều cũng không tốt cho con nít."

Khi còn cách phòng con một đoạn nhỏ, Tống Chân đã nghe thấy câu này.

Nàng tưởng họ chỉ vừa cãi nhau, thấy bố Tống đang ngồi ở phòng khách, còn ngập ngừng không biết có nên vào can không, thấy Tống Chân, ông vội nháy mắt ra hiệu, nàng hiểu ý gật đầu, còn bố Tống thì đứng dậy về phòng mình, tránh cho lát nữa mẹ con họ ngượng ngập.

Nhưng chỉ một chút chậm trễ ấy thôi...

Mẹ Trúc luống cuống phân trần, nhưng vừa mở miệng lại nói mình nhiều năm không chăm trẻ, lần cuối là hồi Trúc Tuế còn bé, câu nói ấy vô tình chạm trúng chỗ đau của Trúc Tuế, khiến giọng cô cao hẳn lên.

Thôi xong.

Bảo mẫu theo Tống Chân đi vào, vừa mở cửa ra đã nghe một câu nặng nề của Trúc Tuế, bảo rằng mẹ Trúc đừng tới nữa, không biết chăm trẻ, chẳng giúp được gì, chỉ thêm rắc rối.

Bảo mẫu nghe xong ù cả tai, chẳng biết có nên vào theo Tống Chân hay không.

Tống Chân biết câu đó nặng lời rồi, không để bảo mẫu lựa chọn, nàng đóng cửa lại, để bảo mẫu ở ngoài, còn mình thì vào trong.

Vừa vào, Trúc Tuế mặt mày đầy giận dữ.

Còn mẹ Trúc thì hai mắt đỏ hoe, ngón tay run run giữa không trung, đến người ngoài như Tống Chân cũng nhận ra câu nói vừa rồi của Trúc Tuế đã làm bà đau lòng.

"Được rồi, Tuế Tuế, đừng nói nữa."

"Mẹ, mẹ ngồi xuống, bình tĩnh lại."

Mẹ Trúc cả đời làm việc ở Viện nghiên cứu, vừa là mẹ chồng, vừa là tiền bối của Tống Chân, nên trước mặt nàng bà vẫn cần thể diện, chỉ mím môi, không nói thêm gì.

Nhưng Trúc Tuế vẫn tức giận, Tống Chân nhẹ giọng khuyên một câu, không những không xoa dịu được mà còn khiến Trúc Tuế bật ngược lại, "Sao lại không được nói? Em đâu có nói bừa, nói sự thật thì có gì sai chứ!"

Giận vẫn chưa nguôi.

Mắt mẹ Trúc càng đỏ hơn, bị Trúc Tuế nói vậy, bà định phản bác.

Tống Chân nhanh chóng chặn lại, hạ giọng nói với trúc Tuế, "Thôi mà, mẹ vất vả đến đây, em bớt nói vài câu đi."

Không để Trúc Tuế tiếp tục, Tống Chân nói thêm:

"Cho dù là mẹ sai thì Đại Bảo vẫn do chúng ta chăm, chị không phát hiện sớm, lại không nói cho mẹ biết, cũng là lỗi của chị."

"Nếu muốn mắng thì mắng cả chị luôn đi."

Trúc Tuế không thể mắng Tống Chân, đó không phải lỗi của nàng, nghe Tống Chân nói vậy, cuối cùng cô cũng im lặng.

Mẹ Trúc nghe xong cũng không phải không hiểu, liên tưởng đến những lời Tống Chân nhắc khéo, bà chợt nhận ra vấn đề, cơn giận cũng vơi bớt, xen lẫn chút hối hận.

Tống Chân nhân lúc này, nhẹ giọng nói, "Có gì thì bình tĩnh nói, cần gì phải to tiếng, nào, kể chị nghe có chuyện gì."

Thế là Trúc Tuế kể hết đầu đuôi câu chuyện, bảo gần đây Đại Bảo cứ đòi bế, đặt xuống là khóc, từ lời kể của cô, Tống Chân mới biết vì sao cô phát hiện ra việc này.

Hóa ra nhà Tưởng Hiểu và Nhậm Nghị cũng gặp phải tình huống tương tự.

Bên kia, con đã được bế quen, rời người là khóc, Trúc Tuế nghe Nhậm Nghị kể vậy thì liên tưởng ngay đến Đại Bảo.

Tống Chân giả vờ ngạc nhiên, mặt như vừa bừng tỉnh đại ngộ, "À, ra còn có chuyện như vậy."

"Còn sao được nữa, Nhậm Nghị còn nói bảo mẫu có kinh nghiệm đều biết rõ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!