Từ khi trở về nhà, Tống Chân không biết đối với những người khác thì ở cữ là thế nào, nhưng với nàng, nó chỉ gói gọn lại trong một câu, đó là --
Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.
Nàng không được dùng đồ điện tử quá lâu, mỗi ngày đều có giới hạn thời gian rõ ràng, quá giờ thì bố Tống hoặc Trúc Tuế sẽ đến, hai người đó chẳng thèm nói gì, chỉ dùng ánh mắt đầy trách móc và lo lắng nhìn nàng, bị nhìn nhiều lần như thế, Tống Chân chỉ đành cắn răng mà cai hẳn đồ điện tử.
Nếu đã không thể dùng mắt quá độ, thì thôi... Dùng tai vậy.
Nghe nhạc thì chỉ cần bảo trợ lý thông minh trong nhà bật lên, phần lớn thời gian cũng khá ổn, nhưng mà có vài tình huống đặc biệt, như là đứng xa hoặc nói nhỏ một chút thì y như rằng có nói đến khô cả cổ, trợ lý cũng sẽ vô tội hỏi lại, "Chủ nhân, ngài vừa nói gì ạ?"
Bị vài lần như thế, Tống Chân bỗng thấy thôi thì yên tĩnh cũng có cái hay, coi như tu thân dưỡng tính.
Quả nhiên, ranh giới lúc nào cũng dễ bị phá vỡ bởi sự thỏa hiệp và nhân nhượng, đặc biệt là trong giai đoạn ở cữ này, lúc nào cũng có hai cặp mắt cứ nhìn chằm chằm... Cuộc sống chẳng dễ dàng gì, Tống Chân thở dài.
Cuối cùng, người mà Tống Chân có thể tương tác nhiều nhất, chính là Đại Bảo.
Trong căn phòng ấm áp, Tống Chân ngồi trên giường, còn Đại Bảo nằm trong nôi, nàng bóp bóp bàn tay, bàn chân nhỏ xíu, mềm mềm, mũm mĩm của con, trừ lúc có nhu cầu thì Đại Bảo hiếm khi khóc, bảo mẫu trong nhà cũng rất chuyên nghiệp nên Tống Chân không phải bỏ quá nhiều công sức để dỗ dành, thường khi Đại Bảo ngủ, Tống Chân cũng lim dim ở bên cạnh, đợi đến giờ ăn, tiếng khóc của con mới đánh thức Tống Chân dậy.
Thời gian cứ thế trôi qua, chầm chậm, tẻ nhạt như vậy.
Nhưng cuộc sống vẫn còn rất nhiều lạc thú, vài ngày sau, Tống Chân phát hiện ra mấy món đồ chơi mà mọi người tặng cho Đại Bảo cũng khá thú vị.
Bạn bè của họ ít ai có con, nên phần lớn nhận thức của họ về đồ chơi trẻ em đều hơi... lệch chuẩn.
Một con cá ngựa sẽ phát nhạc khi ấn vào
- đó là đồ chơi bình thường cho Đại Bảo.
Còn một bộ xếp hình một nghìn mảnh, một bộ lego khổng lồ, hay một chiếc ô tô đồ chơi điều khiển từ xa
- đó lại là những món 'đồ chơi sai đối tượng' với Đại Bảo ( × ).
Nhưng chúng hoàn toàn có thể được tái sử dụng, biến thành 'đồ chơi đúng đối tượng' cho cô Tống ( √ ).
Ban đầu, khi thấy Tống Chân mở mấy món đồ tặng cho Đại Bảo ra chơi, Trúc Tuế cũng không nghĩ gì nhiều.
Nhưng hai ngày liên tiếp về nhà, cô đều thấy Tống Chân đang nghiêm túc ngồi lắp một tòa lâu đài lego có diện tích còn lớn hơn cả cái nôi của Đại Bảo, thì Trúc Tuế lúc này mới thay đổi cái nhìn.
Hỏi ra, Tống Chân còn chớp mắt, mặt không đỏ, tim không loạn mà đáp, "Đại Bảo thích chơi, chị đang chơi cùng con mà."
"..." Trúc Tuế nghiêm túc đặt câu hỏi, "Thế Đại Bảo tham gia thế nào?"
Đại Bảo cầm được cái gì là cho cái đấy vào miệng, mà lego hay mảnh ghép thì toàn nhỏ nhỏ vụn vụn, khi Tống Chân lắp, con hoặc ở trên giường, hoặc nằm xa xa trên tấm thảm mềm mại, chẳng chạm vào được mảnh nào.
Tống Chân chỉ vào Đại Bảo đang ngủ say, nghiêm túc đáp, "Con thích nghe tiếng lắp ráp, 'cạch cạch' một lát là ngủ ngay."
"......"
Trúc Tuế cũng thật không ngờ còn có kiểu 'tham gia' như vậy.
Im lặng một lúc, cô liếc qua bản hướng dẫn lắp ráp, rốt cuộc cũng không nỡ tước đi niềm vui cuối cùng của Tống Chân.
Trong thời gian ở cữ, không được dùng điện thoại hay máy tính quá lâu, cũng không có công việc để làm, Tống Chân chán, Trúc Tuế biết.
Mấy mảnh lego cũng to, không hại mắt, Đại Bảo ba tiếng ăn một lần, ăn xong Tống Chân sẽ dỗ con một lúc, nên việc lắp ráp cũng làm đứt quãng, không quá mệt mỏi.
Nhưng kể từ khi cô ngầm đồng ý, sự việc bắt đầu đi theo một hướng kỳ lạ hơn.
Ghép xong bộ lego đang chơi, Tống Chân không dám tự mua, có một hôm, Trúc Tuế về nhà thì nghe thấy nàng đang gọi điện cho Tả Điềm, ngồi ở một góc, giọng thì thào, "Không, không cần mấy cái đó đâu, ở nhà còn nhiều lắm, lại còn đắt nữa, đừng mua."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!