Tống Chân phát ngốc.
Mắt hạnh khẽ nheo lại, đôi đồng tử co rút, lại bình tĩnh nhìn Trúc Tuế.
Từ lúc tới đây cho đến tận bây giờ, Trúc Tuế đã giúp Tống Chân uống không ít rượu.
Tống Chân nắm rõ cô ấy uống mới chỉ bảy tám phần, hơi choáng váng cũng chưa có say.
Tống Chân nghe được, hơn nữa còn nghe hiểu.
Bằng không đã không dùng biểu cảm này.
Trúc Tuế thẳng người đứng dậy, vươn vai duỗi lưng.
Ở bên ngoài quán bar thật yên tĩnh, mở ra hành lang dài, chỉ có hai người bọn họ đứng đối diện nhau.
Dáng vẻ của Trúc Tuế vẫn bình thản như lần đầu tiên Tống Chân nhìn thấy cô ấy.
"Cô......! cô đang đùa cái gì vậy......" Tống Chân lắp bắp, mãi mới nói được một câu.
Trừ bỏ nói đùa, Tống Chân không dám nghĩ tới, sẽ có một ngày Trúc Tuế nói ra được cái lý do như vậy.
Đây thật sự là Trúc Tuế! Là con cháu nhà họ Trúc!!
Uỷ viên đứng đầu của quân khu một, Trúc Hướng Đông, chính là ông nội của cô ấy.
Mà Trúc Tuế còn là Alpha cấp S, lớn lên xinh đẹp, cũng rất có thực lực......
Với đề nghị này, Tống Chân cô thì tính là cái gì.
Trên mảnh đất Thượng Kinh này, nhiều Omega nhà danh môn thế gia như vậy, bọn họ vẫn còn tồn tại, làm sao......! cũng không có khả năng đến lượt của cô......
Suy nghĩ rối bời không thể cứu vãn được.
Thời điểm Tống Chân đang tự thuyết phục chính mình, Trúc Tuế đã nói.
Giọng điệu khẳng khái của cô ấy, cùng với ánh sáng lưu động trong mắt, "Em không nói đùa."
Trúc Tuế gằn từng chữ, "Em đang nói chuyện nghiêm túc với chị."
Đầu óc Tống Chân hoàn toàn trống rỗng.
Một trận gió đêm thổi qua, dưới ánh sáng yếu ớt, phản ứng đầu tiên của Tống Chân là cảm thấy tóc của Trúc Tuế thật tốt, một màu đen nhánh, mấy sợi tóc con phất phơ, ánh sáng chiếu đến giống như đang khiêu vũ trên đỉnh đầu......
Vào lúc này còn để ý được đến những chuyện như thế, cô nghĩ cô sắp bị điên tới nơi rồi.
Không khí thoáng chốc rơi vào trầm mặc, Tống Chân gian nan tìm về một tia lý trí, "Chuyện đó, cũng không chỉ một mình cô có thể quyết định được......"
"Cứ tính là mong muốn của cô.
Người trong nhà của cô sẽ đáp ứng sao? Cha mẹ của cô..... Cô......"
Trúc Tuế hơi cụp mắt, không trả lời câu hỏi kia của cô.
Ngược lại, cô ấy bất ngờ nói, "Nếu em đoán không nhầm thì khoa Tuyến Tố của viện nghiên cứu khoa học, lúc trước mở ra là vì hạng mục chuyên môn của Trình Lang đúng chứ?"
Cả người Tống Chân bất động, trong mắt không giấu nổi mất mát, "Đúng vậy."
Trúc Tuế tiếp tục nói, "Từ trước đến nay, Hoa Quốc luôn coi trọng việc nghiên cứu khoa học, cấp bậc cao rất được bảo vệ, đồng thời cũng có được sự tự chủ quyền lợi cực cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!