Chương 10: Chị Gả Cho Em Đi

Từ quán cà phê ra tới, Trình Lang vội vàng lên xe, ly khai khỏi phạm vi của quân y, khẩu khí vừa rồi mới thu lại được.

Suy nghĩ hỗn loạn khiến cô ta phải tạm ngừng xe ở bên đường.

Tay Trình Lang siết chặt vô lăng, chờ động cơ tắt máy hẳn mới thở hắt ra.

Gục trán lên tay lái, không thể nói thêm được gì nữa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Khi mới vừa cùng Đồng Hướng Lộ ở bên nhau, cái loại cảm giác tội lỗi này đã phóng đại lên hàng trăm hàng ngàn lần.

Càng trở nên tr*n tr** hơn, khi đột nhiên không kịp phòng ngừa mà bị Tống Chân biết được chân tướng.

Từ lúc về nước đã phải miễn cưỡng bản thân, đến giờ không còn chịu nổi được nữa, trước tiên bị phá vỡ, trong lồng ngực kịch liệt va chạm.

Trình Lang vốn tưởng rằng thứ tình cảm này của bản thân chỉ là giả dối, cho tới nay mới phát hiện được chính mình sai rồi.

Còn là sai lầm quá lớn.

Tống Chân là người mà Trình Lang nhận thức.

Từ nhỏ đến lớn Tống Chân chưa bao giờ thay đổi, tính tình chính trực, sống có nguyên tắc, đáng sợ nhất đó là, là một người cực kỳ có chủ kiến, cô tự hiểu rất rõ được chính mình muốn cái gì, không cần cái gì......! Hôm nay, thế nhưng cô ta thiếu chút nữa ở trước mặt cô nói không nên lời......

Trình Lang nhắm chặt mắt.

Cho dù cô ta chỉ phạm sai lầm ngoại tình có một lần, thì sự việc ấy sẽ mãi còn đó.

Nó đã khắc sâu vào tâm trí, không thể vãn hồi.

Thứ tình cảm chân thành mà Tống Chân từng dành cho Trình Lang giờ đã tiêu tán không còn sót lại một chút gì.

Chỉ còn trong quá khứ lúc cô ta xuất ngoại, khi trở về đã không còn nữa.

Trình Lang từ từ khép mắt lại lần nữa, huyệt thái dương đập thình thịch, đau đớn.Bên tai là âm thanh quen thuộc, mặc cho giọng nói này nói cái gì cũng đều mang theo hai phần tản mạn.

Tống Chân nheo mắt, xuyên qua khe hở ngón tay đang che mặt thấy được người ngồi đối diện.

Quá rõ ràng, chủ nhân của âm thanh đó là ai, đầu ngón tay khẽ run.

Thế nhưng có một khắc, Tống Chân không nghĩ sẽ bỏ tay ra.

Không vì cái gì khác, thật sự......! quá bi thảm.

Quá tệ hại.

Tống Chân không muốn bất luận kẻ nào nhìn đến bản thân cô trong tình trạng như vậy......! Thật quá mất thể diện của chính mình.

Tống Chân không nói lời nào, bất động, không khí thoáng chốc có sự giằng co.

Lại một tiếng thở dài thân quen, không nề hà.

Tống Chân không biết đây đã là lần thứ mấy cô cảm giác được sự thương hại này.

"Chị, cà phê đổ.

Tay chị bị bẩn rồi kìa." giọng nói của Trúc Tuế thực nhẹ, hiếm khi mới có một lần không mang theo cảm giác áp bách.

Tiếp theo người kia đưa tay ra để kéo Tống Chân, Tống Chân kháng cự, Trúc Tuế cũng không cưỡng ép cô, nhưng lại kéo nhiều lần.

Sau đó, Tống Chân cũng phải thỏa hiệp, tùy ý cô ấy đem nước cafe trên tay lau đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!