Chương 50: (Vô Đề)

​Giang Như Thu vẫn còn đang chìm đắm trong cảm giác bị Kiều Nguyệt ngó lơ. Cả người anh u ám đến cực điểm, nào ngờ vừa vào cửa đã bị cô đẩy vào tường, làm anh ngẩn tò te. Anh há hốc miệng, ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mặt.

​... Cô vừa nói cái gì cơ?

​Giang Như Thu chớp mắt liên tục, tia sáng dần hiện lên nơi đáy mắt, kéo theo đó là một niềm vui sướng bao vây lấy toàn bộ cơ thể. Kiều Kiều của anh... đang ghen kìa!

​Anh bắt đầu giả ngu, cúi đầu rúc vào cổ cô, cọ loạn xạ vào má cô.

​Kiều Nguyệt bị cọ đến phát ngứa, nghiêng đầu né tránh, đưa tay đẩy anh một cách yếu ớt: "Anh đừng có quậy nữa."

​Giang Như Thu cười thấp giọng: "Kiều Kiều không thích người khác nhìn anh sao?"

​Kiều Nguyệt giữ im lặng.

​Giang Như Thu được nước lấn tới: "Anh thấy hết rồi nhé, lúc nãy em cứ lườm cô ta suốt, chắc chắn là ánh mắt cô ta làm em khó chịu đúng không? Có phải em cảm thấy chỉ có em mới được nhìn anh như thế không? Kiều Kiều, em nghĩ vậy là đúng rồi đó. Hay là em lại khóa anh lại đi? Khóa chặt anh bên cạnh em, để không ai nhìn thấy anh nữa!"

​Nói xong, anh lại hắc hắc cười rộ lên, bám dính lấy cô, hai tay vòng qua ôm lấy cô theo tư thế vừa ỷ lại vừa giam cầm: "Anh chỉ thích mỗi Kiều Kiều thôi."

​Kiều Nguyệt thừa nhận, câu nói này có tác động cực kỳ lớn đối với cô.

​Cô luôn biết Giang Như Thu rất thích mình, anh nói câu này nhiều đến mức tai cô sắp mọc kén. Thế nhưng sau khi tận mắt chứng kiến bạn trai bị cô gái khác "tấn công", uy lực của câu tỏ tình này so với bình thường mạnh mẽ hơn gấp bội.

​Anh giống như một món đồ trang sức hình người khổng lồ, làn da tiếp xúc mang theo nhiệt độ lạnh lẽo đặc trưng. Kiều Nguyệt là người sợ lạnh, nhưng cô không cảm thấy khó chịu, vì được ôm người mình yêu vốn dĩ là một chuyện rất ấm áp. Hiện tại lồng ngực cô như có một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm, khiến tứ chi rã rời, lười biếng dựa vào người anh.

​Kiều Nguyệt đôi mắt cong cong, cố ý lẩm bẩm: "Anh chỉ được cái dẻo miệng."

​"Kiều Kiều thấy dễ nghe sao? Vậy thì ngày nào anh cũng nói." Lồng ngực anh phập phồng theo tiếng cười, khiến Kiều Nguyệt cũng cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng.

​Nhận ra mình lỡ lời nói ra suy nghĩ thật, Kiều Nguyệt đỏ mặt, im bặt không nói nữa. Giang Như Thu siết chặt vòng tay thêm một chút.

​Kiều Nguyệt trong lòng anh mềm mại như một đám mây, khiến anh không tự chủ được mà ôm chặt hơn vì sợ cô sẽ tan biến mất. Đồng thời, nhiệt độ cơ thể ấm áp của cô làm anh chỉ muốn dán chặt vào mãi không rời.

​Trên đời sao lại có người đáng yêu đến thế chứ?

​Sao lại có người khiến anh không thể rời mắt được như vậy?

​Sao lại có người sinh ra hoàn toàn đúng theo gu của anh thế này?

​Thật là kỳ lạ.

​Tình yêu đúng là một điều thần kỳ, nó biến những người trưởng thành trở nên ngốc nghếch lạ thường. Kiều Nguyệt và Giang Như Thu không nói thêm lời nào, cứ thế im lặng dựa vào nhau ngay lối vào, trên mặt cùng treo một nụ cười ngây ngô giống hệt nhau.

​Một lúc lâu sau, Kiều Nguyệt đột nhiên "A" một tiếng rồi đẩy Giang Như Thu ra. Lần đầu đẩy không nhúc nhích, nhìn thấy ánh mắt vừa ủy khuất vừa bất mãn của anh, cô mới không chút lưu tình dùng sức để thoát ra.

​Giang Như Thu bất mãn gọi: "Kiều Kiều!"

​Kiều Nguyệt nhặt túi thức ăn dưới đất lên, bật đèn phòng khách. Sau đó, cô bất ngờ sờ vào cái bụng mềm mại của anh. Giang Như Thu không kịp đề phòng, bị "đánh lén" bất ngờ. Ba giây sau, anh vận hết sức bình sinh, gồng cho cơ bụng cứng ngắc lên để "làm màu".

​Thực tế thì Giang Như Thu cũng không có cơ bắp gì mấy. Thời thiếu niên hay đánh nhau nên có chút sức vóc, nhưng sau khi theo đuổi được Kiều Nguyệt thì suốt ngày chỉ quấn lấy cô. Từ khi chung sống, anh lại càng lười biếng. Trong quá trình dốc sức vỗ béo Kiều Nguyệt, tuy anh không béo lên nhưng cơ bắp cũng chẳng còn bao nhiêu. Hiện giờ anh gầy đến mức cái bụng mềm oặt, sờ vào còn thấy rõ xương sườn.

​Kiều Nguyệt lập tức thấy xót xa. Cô sờ tới sờ lui, đôi môi mím chặt.

​"Để em xem đây là cái gì nào." Cô dắt tay anh ngồi xuống sô pha, đặt túi đồ vào giữa hai người rồi lấy ra những chiếc hộp nhỏ được xếp ngay ngắn.

​Trên hộp in chữ đen lớn: "Dành cho Phi nhân loại", ghi rõ nơi sản xuất, nhà cung cấp và hạn sử dụng. Phần thành phần ngoài các loại thịt thì những phụ gia khác cô nhìn không hiểu lắm. Có lẽ đây là thứ cung cấp dưỡng chất cần thiết cho cơ thể họ.

​Dù sao họ cũng không phải người sống thực sự. Bản năng thèm khát máu thịt trong họ chỉ có thể được kiềm chế bằng cách tiêu thụ thực phẩm chuyên dụng này.

​Kiều Nguyệt xé bao bì, cúi đầu ngửi thử. Giang Như Thu cũng ghé sát vào: "Mùi gì thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!