Chương 43: (Vô Đề)

Giang Như Thu chẳng hề đau bụng, ăn xong cũng chẳng thấy khó chịu gì, nhưng anh lại thích thú ngắm nhìn dáng vẻ lo lắng của Kiều Nguyệt dành cho mình. Không ngờ kế hoạch lộ tẩy, anh đành thuận theo lực kéo của cô mà ngã xuống đất.

Ngoài miệng  còn cố ý kêu "ai u" một tiếng.

Lần này Kiều Nguyệt chẳng mắc mưu. Cô đứng yên tại chỗ, do dự, không vội vàng bước tới. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt Giang Như Thu. Sắc mặt anh vẫn trắng bệch như mọi khi, chẳng có gì bất thường, như thể chỉ đang đùa giỡn. Thậm chí, anh còn lén lút liếc nhìn cô.

Cô khẽ thở phào, lúc này mới xoay người rời đi. Phía sau, Giang Như Thu lập tức đứng dậy, đuổi theo cô, chẳng rời nửa bước.

"Anh lừa em thật, nhưng anh chỉ muốn em thương xót anh chút thôi." Cánh cửa phòng ngủ đóng sập trước mặt Giang Như Thu. Cùng lúc đó, cánh cửa đại diện cho sự thô bạo và âm ngoan trong lòng anh lặng lẽ hé ra một khe hở.

Anh nắm tay cầm cửa, vặn vài lần nhưng chẳng mở được. Theo bản năng, anh định lao vào phá cửa, nhưng rồi khựng lại. Ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm vào cánh cửa, sắc mặt trở nên kỳ lạ. Lý trí còn sót lại trong lòng không ngừng nhắc nhở anh, kêu anh đừng làm gì quá đáng.

Nhưng nghĩ lại, những chuyện xấu xa anh làm trước mặt cô, há chẳng phải đã quá nhiều rồi sao?

Cho nên cô mới sợ hãi anh đến vậy.

Trong phòng, Kiều Nguyệt không hé răng.

Giang Như Thu lại lên tiếng: "Em bảo anh sai, thì anh nhận sai. Giờ anh đã thừa nhận rồi, em không thể để ý đến anh một chút sao?"

Kiều Nguyệt đứng sau cánh cửa, cao giọng đáp lại: "Đó là thái độ nhận sai của anh à?"

Nghe thấy động tĩnh từ trong phòng, giọng Kiều Nguyệt gần trong gang tấc, Giang Như Thu từ bỏ ý định phá cửa. Anh áp mặt sát vào cửa, lớn tiếng nói: "Đương nhiên là anh nhận sai thật lòng! Em mau mở cửa đi, Kiều Kiều. Em còn chưa thấy biểu cảm của anh, sao biết thái độ nhận sai của anh không tốt?"

Kiều Nguyệt mím chặt môi, quyết định không nói thêm lời nào với Giang Như Thu.

Cô đã nói rõ với anh rằng cô biết chuyện anh giấu thông tin về Mạc Xuân Hồng. Hơn nữa, cô biết mình không thể thực sự rời bỏ anh, những lời nói ra chỉ là do giận dữ. Nhưng anh ít nhất cũng phải xin lỗi vì những việc đã làm trước đó, đúng không? Rõ ràng anh đã làm chuyện sai trái, vậy mà trong miệng anh, dường như chính cô mới là người vô lý.

Cô chỉ muốn một lời xin lỗi chân thành từ anh.

Thế nhưng anh thì sao?

Trong suốt quãng đường Kiều Nguyệt trở về nhà, anh chẳng nói thêm lời nào. Khi biết tin cô về tới Lâm An, anh không nói không rằng, đá hỏng cửa phòng khách sạn của người ta.

Điều khiến cô tức giận nhất là anh còn định khóa cô lại!

May mà khi Kiều Nguyệt mở mắt, cô chỉ thấy cảnh Giang Như Thu tự còng mình bằng còng sắt, nếu không cô chắc chắn đã tức đến phát điên.

Cô cố ý hừ một tiếng thật to để anh nghe thấy, đầy giận dỗi.

Giang Như Thu nghe xong, càng hăng hái. Anh không ngừng thấp giọng nài nỉ cầu xin, không thấy tiếng động trong phòng. Nhưng Kiều Nguyệt vẫn không đáp lại. Dù vậy, tiếng hừ giận dỗi đầy cảm xúc của cô vừa rồi khiến anh chẳng thể nổi giận chút nào.

Ánh mắt tối tăm ánh lên niềm vui sướng nhàn nhạt.

Kiều Nguyệt còn chịu giận dỗi, còn chịu bộc lộ cơn giận trước mặt anh, chứng tỏ anh vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Thực ra, khi giấu chuyện về Mạc Xuân Hồng, anh đã từng bất an. Nhưng ngay sau đó, cảm giác mừng thầm và kỳ vọng bí ẩn đã lấn át tất cả.

Anh dần trở nên to gan, quyết định tiếp tục che giấu.

Anh biết rõ, một khi sự việc bại lộ, chắc chắn sẽ tạo ra khoảng cách với Kiều Nguyệt. Nhưng Mạc Xuân Hồng từ lâu đã trở thành một cái gai trong lòng anh. Cô càng coi trọng Mạc Xuân Hồng, cái gai đó càng không thể che giấu, đâm thẳng vào tim anh đau nhói.

Anh thừa nhận mình nhỏ nhen, nhỏ nhen đến mức hận không thể mổ phanh cơ thể mình ra, nhét Kiều Nguyệt vào trong, chẳng chứa bất kỳ ai khác.

Nhưng điều anh không ngờ tới là Kiều Nguyệt dường như... không giận dữ đến mức như anh tưởng? Hay nói cách khác,  có lẽ cô thực sự yêu anh nhiều hơn những gì anh nghĩ?

Chỉ cần tưởng tượng đến khả năng này, lồng ngực Giang Như Thu như nóng ran. Trong ký ức, trái tim từng đập mãnh liệt vì cô vô số lần tuy đã ngừng lại, nhưng cảm giác ấy vẫn còn. Anh như thể được sống lại.

Nhưng rồi, anh chợt nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!