Chương 42: (Vô Đề)

Giang Như Thu đeo chiếc khóa sắt lên cổ tay mình – chiếc khóa vốn dài hơn cả lòng bàn tay. Loại khóa này vốn là sản phẩm dành cho đồ chơi tình thú, anh mua về rồi gia cố lại cho chắc canh hơn. Vốn định đeo khóa vào cổ tay Kiều Nguyệt, nhưng khi thử lên cổ tay mình thì lại thấy không thoải mái.

Sau một hồi lưỡng lự, anh tháo khóa ra rồi đeo vào cổ chân. Anh đứng dậy thử bước vài bước – ngoài cảm giác không quen khi mới mang vào, thì cũng không ảnh hưởng gì đến việc đi lại. Sợi xích có chiều dài khoảng hai bước chân – vẫn còn hơi dài. Anh không hài lòng lắm.

Giang Như Thu đạp chân vài lần xuống đất, sau đó cầm chiếc khóa còn lại tiến về phía cổ chân của Kiều Nguyệt. Nhưng khi chưa kịp chạm vào, cô đã nhanh chóng rụt chân vào trong chăn.

Anh khựng lại, ánh mắt đầy xấu hổ không thể che giấu, vừa hay chạm phải ánh mắt ngỡ ngàng của Kiều Nguyệt.

Thì ra cô đã tỉnh từ lâu, lặng lẽ quan sát những hành động kỳ lạ của anh. Khi hiểu được anh định làm gì, sắc mặt cô thoáng hiện sự xấu hổ pha lẫn buồn bực, nhưng rất nhanh đã che giấu cảm xúc đó đi.

Cô thật sự không thể hiểu nổi Giang Như Thu đang nghĩ gì.

Chỉ vì cô về nhà mà không nói với anh, anh liền muốn khóa cô lại? Nhưng rõ ràng cô rời đi là vì bị anh lừa dối!

Cô đã đối xử với anh quá tốt rồi!

Kiều Nguyệt co người lại trong chăn, cả người cuộn tròn, mép chăn bị cô ghì chặt dưới thân, không để Giang Như Thu có bất cứ cơ hội nào chạm vào. Chỉ để lộ mái đầu rối bời, cô lặng thinh không nói một lời.

Giang Như Thu vốn định đợi lúc Kiều Nguyệt đang ngủ, lén lút khóa hai người lại với nhau. Nhưng không ngờ cô lại bất ngờ tỉnh dậy. Cơn tức giận của đêm qua khiến anh nảy sinh ý định điên cuồng, nhưng giờ phút này, dưới ánh mắt dò xét của cô, dũng khí trong anh cũng tan biến.

Kiều Nguyệt quay lưng lại, rõ ràng vẫn đang giận, không thèm để ý đến anh.

Nhưng anh đã làm gì sai đâu? Anh chỉ là không muốn mất cô thôi! Hôm đó khi cùng cô về nhà, anh nghe thấy mẹ cô thúc giục chuyện cưới xin, vì thế mới đồng ý đi xem mắt.

Kiều Nguyệt luôn nghe lời mẹ. Lỡ như mẹ cô cứ khuyên nhủ mãi, rồi cô gật đầu đồng ý với người khác thì sao?

Chỉ cần nghĩ đến đó, anh đã không chịu nổi.

Từ ngày ở bên nhau, Kiều Nguyệt luôn chiều theo ý anh, thỉnh thoảng giận dỗi cũng chỉ là để được anh dỗ dành. Nhưng lần này thì khác, cô không nói một lời, giống như đã suy nghĩ thông suốt, muốn cắt đứt quan hệ? Chỉ vì chuyến về nhà đó mà cô muốn rời xa anh sao?

Chẳng lẽ... cô nhận ra, ở bên một người đã chết như anh thật sự quá kinh hãi thế tục?

Cô muốn vứt bỏ anh?

Giang Như Thu mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm bóng dáng trên giường, hai tay buông thõng hai bên người, siết chặt thành nắm đấm. Nỗi đau và hoảng loạn như bóp nghẹt lồng ngực, nhưng anh vẫn không thể nào thốt ra, cũng chẳng biết phải phát tiết bằng cách nào.

Giang Như Thu bực bội đi tới đi lui bên mép giường, hốc mắt càng lúc càng đỏ, tròng mắt giăng đầy tơ máu, chỉ cần nhìn thôi cũng có thể thấy rõ oán hận trong anh. Thế nhưng toàn thân lại không ngừng run rẩy — rõ ràng anh đã chết, thân thể lại lạnh buốt như bị ném vào hầm băng, lạnh đến mức không thể khống chế được chính mình.

Anh đi tới đi lui bên mép giường, cổ chân mang xích phát ra tiếng vang chói tai.

Kiều Nguyệt nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng không chịu được nữa, bật dậy, trừng mắt nhìn anh. Nhưng khi thấy ánh mắt đỏ hoe của anh, cô lại khựng lại, chuyển ánh nhìn xuống xích sắt ở chân anh.

Cô chỉ tay, lạnh lùng nói: "Tháo ra đi."

Cô cả đêm không ngủ ngon, tóc rối bời, mắt thâm quầng, khuôn mặt đầy mệt mỏi. Còn thêm nguyên nhân vì anh mà sinh ra cảm xúc bực bội. Cô nhíu mày nhìn anh chằm chằm.

Câu nói của cô khiến Giang Như Thu lạnh toát từ đầu đến chân, nghiến răng nói: "Anh không... anh không tháo!"

Kiều Nguyệt bước xuống giường, phớt lờ ánh mắt hung dữ của anh, lập tức đi về phía nhà tắm. Khi anh định chạy theo, cô liền đóng sầm cửa lại trước mặt anh.

Tiếng "rầm" nặng nề khiến lòng anh run lên.

"... Kiều Nguyệt!" Giọng anh khản đặc như bị cát rắc vào, mang theo đau đớn tột cùng. "Em đừng hòng rời bỏ anh, vĩnh viễn đừng hòng! Em nghĩ rằng chỉ cần không quan tâm đến anh là anh sẽ buông tha em sao? Anh nói cho em biết, đời này không bao giờ có chuyện đó! Chỉ cần anh còn tồn tại một ngày, em đừng hòng bên bất kỳ người đàn ông nào khác!"

Lời anh nói càng lúc càng cay nghiệt: "Nếu em dám cưới người khác, anh sẽ giết hắn. Dù sao anh đã chết rồi, anh chẳng còn gì để mất!"

Giọng Kiều Nguyệt lạnh như băng: "Giang Như Thu, anh không thấy mình quá đáng sao? Bây giờ anh dựa vào gì để uy h**p tôi? Mẹ tôi nhập viện, điện thoại của tôi bị anh giấu, anh vì cái gì không nói cho tôi?"

"Giang Như Thu, anh khiến em thật sự thất vọng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!