Kiều Nguyệt ngày hôm sau mê man, nằm trên giường ngủ nửa ngày. Ngay cả khi Giang Như Thu kêu cô dậy ăn cơm, cô cũng không có sức lực. Buổi trưa cô bắt đầu sốt.
Kiều Nguyệt miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn Giang Như Thu đang gấp đến mức không biết nên làm cái gì ở bên cạnh. Bình thường nhìn anh rất ổn trọng, nhưng từ khi sờ vào vầng trán nóng bừng của cô, liền ở trong nhà lục tung, dược phẩm tìm được đều đem ra, toàn bộ mà chồng chất lên bàn cạnh giường.
Đôi mắt anh xen lẫn lo lắng và sợ hãi, còn có chút luống cuống.
"Anh làm sao vậy? Em chỉ cần uống thuốc trị cảm là tốt rồi, túi trong tay anh kìa, lấy lại đây ..." Giọng Kiều Nguyệt đứt quãng, bị sốt cao đến không có sức lực. Nằm trên giường héo héo.
Giang Như Thu như mới phản ứng lại, anh nhanh chóng mở gói thuốc, đổ vào nước ấm khuấy đều rồi lại lấy một cốc nước ấm khác đưa tới.
Mặt mũi tràn đầy lo âu nhìn chăm chú lên Kiều Nguyệt uống xong thuốc sau lần nữa nhắm mắt lại.
Tâm trạng của anh bị chiếm giữ bởi sự tự trách và hoảng loạn không giải thích được. Anh luôn biết thân thể Kiều Nguyệt suy yếu. Nhưng đã lâu cô không sốt, lần này lại tới đột ngột, vừa rồi sờ trán cô lại nóng đến lợi hại. Anh sợ, Kiều Nguyệt là bởi vì cùng anh ngốc lâu rồi mới như vậy.
Nhưng trên thực tế, có vẻ như đây là cách giải thích duy nhất.
Một mặt, anh rất muốn bước tới ấn vào trán Kiều Nguyệt, đây là việc anh thường làm khi cô bị cảm lạnh hoặc đau đầu. Nhưng mặt khác, anh lại sợ rằng mình ảnh hưởng đến cơ thể Kiều Nguyệt, dù sao anh không phải là người sống.
Sau khi Giang Như Thu cầm chiếc cốc trống không, anh đứng cách Kiều Nguyệt không xa không gần, trong mắt tràn đầy lo lắng. Muốn đến gần cô nhưng bị lý trí ngăn cản.
Anh thậm chí còn không đủ dũng khí để gọi tên cô. Thường ngày trước mặt Kiều Nguyệt nói ngon nói ngọt, bây giờ lại không dám.
Hiện tại Kiều Nguyệt đúng là khó chịu.
Hôm qua cô ra ngoài thì không sao, nhưng khi đến gần nấm mồ, cô lại cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, thổi đến không thoải mái. Cảm giác này mãi cho đến khi đến nhà Đông Đông cũng không hề tiêu tan, ngược lại càng mãnh liệt. Buổi tối về nhà, cô gần như ngã đầu liền ngủ, ngày thứ hai cũng chính là hôm nay khi thức dậy cô cảm thấy khó chịu.
Cô bị đau lan rộng từ sau cổ đến gáy, cảm giác như bị xé toạc bên trong. Trên thân đắp chăn dày vẫn bị lạnh run rẩy. Càng khó chịu hơn chính là, cô muốn ấn mạnh vào trán nhưng không còn sức lực.
Bình thường mỗi khi cô ốm, không cần cô chủ động yêu cầu, Giang Như Thu sẽ tự đến xoa đầu cô. Đôi khi nhiệt độ cơ thể cô cao, lại không muốn đến bệnh viện, bởi vì toàn thân cô không còn sức mà chỉ muốn nằm trên giường ngủ. Giang Như Thu sẽ sử dụng phương pháp cũ để lau cơ thể bằng cồn.
Nhưng bây giờ anh lại đứng ở một bên bất động, như không có việc gì!
Kiều Nguyệt trong lòng vừa tức vừa gấp.
Cô dúi đầu vào trong chăn ô ô mà kêu to, âm thanh này không phải khóc thút thít cũng không phải tức giận, đơn thuần mà khó chịu khi phát tiết.
Giang Như Thu đứng sang một bên, mắt đỏ hoe. Bước chân tới phía trước, lại dừng lại. Trước mắt anh là thân hình Kiều Nguyệt run rẩy vì sốt cao. Nhiệt độ anh vốn lạnh, đến gần cũng chẳng ích gì. Lần đầu tiên anh có ý nghĩ mình là gánh nặng của Kiều Nguyệt.
Tiếp theo đó là một cảm giác ngột ngạt đè nặng lên ngực anh, như bầu trời sắp sụp đổ khiến anh không thể thở được.
"…Giang Như Thu Giang Như Thu!" Kiều Nguyệt buồn bực trong chăn gọi anh. Cho rằng ngữ khí của mình rất hung dữ, nhưng thực tế người bệnh suy yếu, nghe như r*n r*.
Giang Như Thu vội vàng đáp lại không chút chậm trễ: "Kiều Kiều, anh ở đây. Em muốn gì? Anh hâm nóng cháo lại, lát nữa em có thể đứng dậy uống một ngụm, uống xong sẽ có sức."
Kiều Nguyệt dừng lại một lúc, lắc đầu trong chăn. Hồi lâu không nghe được Giang Như Thu đáp lại, hốc mắt bắt đầu đỏ lên, cho rằng mình không chiếm được sủng ái nên uỷ khuất nảy lên "Em không uống không uống, em không muốn uống! Đầu em đau muốn chết…"
Giang Như Thu đứng sang một bên, lo lắng gần chết. Nhưng anh không thể giúp chút gì, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời vẫn còn sáng, "Chúng ta đến bệnh viện đi."
Kiều Nguyệt lại cự tuyệt.
Lúc này Giang Như Thu mới nhận ra có điều gì đó không đúng. Nhưng vì quá lo lắng, nhất thời không hiểu nguồn ngọn tính khí của Kiều Nguyệt, cho rằng cô vô cùng khó chịu, liền cực lực dỗ dành cô đi bệnh viện.
Kiều Nguyệt cơ hồ là cắn chăn mền mới nói ra: "Em muốn anh xoa xoa cho em."
Giang Như Thu: "Nhưng..."
Anh nhìn vào đôi mắt ươn ướt của Kiều Nguyệt, lập tức cảm thấy chân mình như nhũn ra. Cái gì cũng mặc kệ, bước tới, dùng lòng bàn tay ấn mạnh vào cái trán khó chịu nhất của cô giống như cách anh đã làm rất lâu trước đó.
Kiều Nguyệt ngủ thiếp đi, trong giấc ngủ cũng không thoải mái. Giang Như Thu lại đo nhiệt độ cho cô, vẫn là cao. Anh liền mặc quần áo tử tế cho Kiều Nguyệt, dùng chăn bao cô rồi bế ra xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!