Chương 39: (Vô Đề)

Kiều Nguyệt quả thực không muốn nhớ lại mọi chuyện xảy ra vào rạng sáng hôm qua, nhưng khi tỉnh dậy, ga trải giường bừa bộn, nhất là những vết tích xanh tím xen lẫn trên người cô khiến cô không thể không nhớ tới..... Giang Như Thu anh, anh vậy mà ròng rã một ngày đều không có ngừng!

Không sai, là ròng rã một ngày, từ rạng sáng đến ban đêm, sau đó Kiều Nguyệt mê man đi, thẳng đến sáng sớm ngày thứ hai, c*̃ng ngay tại lúc này cô mới thanh tỉnh lại.

"Cuối cùng em cũng tỉnh rồi…" Như Thu trên mặt ý cười thoả mãn, nhìn chăm chú lên Kiều Nguyệt, trong mắt lửa tình nóng bỏng. Anh bước tới, sờ sờ đôi mắt Kiều Nguyệt, lại sờ sờ thanh ngân lộ ở bên ngoài, ý cười lớn hơn nữa, "Nơi đó còn không thoải mái sao?" (thanh ngân là cái gì mình hong hiểu nuaa)

Kiều Nguyệt lập tức đỏ mặt: "... Anh có thể đừng hỏi nữa được không?"

Giang Như Thu không nói thêm nữa, mà dùng hành động chứng minh sự lo lắng của anh. Anh đem chăn xốc lên, một cái tay đè lại thân thể Kiều Nguyệt không ngừng giãy dụa, nhìn lại, quả nhiên bị thương.

Khuôn mặt vốn tràn đầy vui vẻ thoả mãn của anh thoáng thu liễm chút. Trên mặt hiện lên rõ ràng lo lắng cùng tự trách, anh muốn tiếp tục nhìn xuống, nhưng Kiều Nguyệt không cho, cô càng không ngừng vặn vẹo người. Giang Như Thu lúc này mới ngừng lại, lấy lọ thuốc mỡ mà sáng sớm chạy ra hiệu thuốc mua rồi bôi lên.

Anh cúi đầu nhìn, nhưng chưa kịp nhìn thấy gì, liền bị Kiều Nguyệt  hai tay ôm lấy, ngừng động tác của anh, lại xoè năm ngón tay che mắt anh, sợ một tay che không được, Kiều Nguyệt lại thêm một cái tay nữa.

Động tác của Giang Như Thu buộc phải dừng lại.

"... Được rồi Kiều Kiều, em cho anh xem được không? Đều đỏ, có đau hay không? Đều tại anh, hiện tại dễ chịu sao? Để anh liếc mắt một cái, anh là lo lắng em a!"

"Không được."

"Vậy được rồi, anh không nhìn."

Xác nhận Giang Như Thu đã ngồi ngay ngắn, Kiều Nguyệt vẫn không buông tay, trước đắp chăn lên người kín mít rồi mới buông ra. Sau đó nhìn vào ánh mắt trần đầy cưng chiều của nam nhân.

Kiều Nguyệt an tĩnh tựa người vào đầu giường.

Giang Như Thu cũng trầm mặc.

Vui sướng tràn trề đi qua hẳn là quan hệ của bọn họ phải hài hoà, nhưng hai người bọn họ trừ quan hệ cả ngày hôm qua, còn lại không nói chuyện gì với nhau.

Trên thực tế, khi Giang Như Thu nhớ lại đêm qua, ngoài cảm giác thỏa mãn khi được chiếm hữu hoàn toàn Kiều Nguyệt, anh còn mang theo một nỗi tự trách sâu sắc sắp tràn ngập trong mình.

Anh, dường như anh mắc căn bệnh kì quái.

Nói cách khác, cũng không phải là bệnh, mà bởi vì anh không còn là người bình thường, mà là một xác sống. Cho nên nhiều chuyện không thể giải thích bằng khoa học được.

Kiều Nguyệt lấy cớ mệt muốn ngủ đem Giang Như Thu ra ngoài, sau khi chắc canh anh đang bận trong bếp một lúc sẽ không vào, cô mới vén chăn lên xem chỗ ấy.

Kiều Nguyệt tuy rằng trong lúc mê man đã bị tắm rửa một lần. Nhưng hiện tại cô vẫn có thể cảm giác được bụng dưới sưng tấy, giống như có khối băng bên trong. Nếu cử động, cô sẽ rất lạnh. Cô nằm trong chăn ấm một lúc lâu mới cảm giác khó chịu biến mất.

Điều khó làm cô mở miệng chính là——

Làm cả ngày cũng không phải là bởi vì hai người bọn họ dị thường hài hòa. Mà là do trên người Giang Như Thu.

Anh tựa hồ... Cực kỳ lâu mới kết thúc.

Đây không phải khen ngợi Giang Như Thu, đối với Kiều Nguyệt mà nói, quá trình này liền trở nên dị thường dày vò, chính vì vậy Giang Như Thu đã phải ra ngoài mua thuốc trong đêm, còn cô hôn mê cả đêm.

Kiều Nguyệt lần đầu  đối loại chuyện này sinh ra kháng cự, về sau Giang Như Thu không bao giờ ép cô làm nữa. Mỗi đêm anh chỉ ôm cô đi ngủ, để ngăn mùi hôi thối tái diễn, anh sẽ đúng hạn đi dưới lầu trong tủ lạnh nằm một hồi, sau đó lại đi lên ôm lấy cô thẳng đến hừng đông.

Thực ra trừ những ngày Kiều Nguyệt tới tháng, nhiệt độ trong nhà cực kì cao, Giang Như Thu lại vào tủ lạnh khi bốc mùi, mỗi ngày anh đều thơm tho.

Anh cũng mua nhiều loại sữa tắm có hương thơm khác nhau trên mạng và thay chúng tắm rửa mỗi ngày.

Những ngày tháng cứ vậy trôi qua yên bình.

Giang Như Thu nấu cháo buổi sáng như thường lệ, chủ yếu là cháo gạo kê, vì sức khỏe của Kiều Nguyệt luôn trong tình trạng kém, cháo gạo kê là thứ bổ dưỡng nhất cho cơ thể, Kiều Nguyệt không cần làm gì cả, chỉ cần uống xong đem chén giao cho anh, rồi ngồi trên ghế chờ đợi.

Cô cầm điện thoại không ngừng lật xem, Giang Như Thu đột nhiên từ trong bếp đi ra, rút điện thoại cầm trong tay anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!