Sau khi Kiều Nguyệt cúp điện thoại, bụng cô bắt đầu đau nhói, lần này còn tệ hơn mọi lần trước.
Bên ngoài trời đang mưa rất to, gió mạnh thổi tung cửa, thổi vào những hạt mưa to như hạt đậu.
Kiều Nguyệt ngồi trên sô pha, cơn đau bụng càng thêm dữ dội, nhưng cô vẫn không đứng dậy, sắc mặt dần dần tái nhợt, máu dồn lại. Một tay ôm bụng, tay kia cầm điện thoại nhìn vào màn hình.
Đã mười phút kể từ khi điện thoại bị cúp máy.
Giang Như Thu luôn giữ lời, nhưng lần này Kiều Nguyệt không biết anh có giữ lời hay không. Hắn thực sự là quá điên cuồng, điên cuồng đến có đôi khi, Kiều Nguyệt đều sợ hãi hắn c*̃ng sẽ đem mình g**t ch*t đi cùng hắn.
Mỗi lần nghĩ như vậy, Kiều Nguyệt sẽ tự mình đánh gãy.
Nhưng sau khi đánh gãy thì sao? Cô rơi vào hoài nghi sâu sắc, tự hỏi liệu Giang Như Thu có thực sự còn là nam nhân yêu cô tha thiết hay không?
Kiều Nguyệt cau mày, không suy nghĩ nữa, lặng lẽ đếm từ một đến sáu, rồi mở điện thoại, tìm tên Mạc Như Khiêm rồi gõ ra.
Gọi đi gọi lại không có ai nhấc máy, tim cô lập tức chìm xuống đáy.
Chỉ có hai khả năng để Mạc Như Khiêm không nghe điện thoại.
Thứ nhất là điện thoại di động của anh bị rơi, bởi vì Kiều Nguyệt nghe thấy Mạc Như Khiêm kêu cứu trong cuộc điện thoại trước đó, hai người không ở gần nhau. Thứ hai là anh đã chết hoặc ngất đi.
Kiều Nguyệt thầm cầu nguyện trong lòng rằng anh ta sẽ không bao giờ chết.
Cô có nghĩ đến việc gọi xe cấp cứu, thế nhưng ý nghĩ này chỉ xuất hiện trong đầu cô trong vài giây liền nhanh chóng bị bác bỏ.
Cô không thể bại lộ Giang Như Thu, tuyệt đối không thể bại lộ Giang Như Thu.
Vài phút sau, một giọng nói phát ra từ cửa.
Kiều Nguyệt phản ứng lại, lập tức xóa nhật ký cuộc gọi trên điện thoại. Với tính tình của Giang Như Thu, nếu nhìn thấy cô lại gọi điện cho Mạc Như Khiêm, chắc chắc sẽ lại lần nữa nổi điên. Sau khi xóa nhật ký, cô đứng thẳng người lên, qua cửa sổ nhỏ sau lưng nhìn về phía sân.
Giang Như Thu bước vào cửa, cởi áo khoác đen, dưới chân để lại hàng loạt dấu chân dính bùn lấm lem, đi đến trước mặt Kiều Nguyệt. Anh thật sự xách một túi dâu tây, xoài, còn có một túi đồ ăn vặt. Anh ôn nhu giương khoé miệng lên cười: "Kiều Kiều, anh chỉ ra ngoài một lát em liền chờ không kịp? Nhớ anh rồi? Nhìn đồ ăn ngon anh mua cho em, đều là thứ em thích cả."
Giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng, như không có chuyện gì xảy ra.
Kiều Nguyệt nhìn chằm chằm vào mặt anh hồi lâu, vẫn chưa kịp phản ứng. Cô không nhận túi đồ ăn nhẹ Giang Như Thu đưa mà lùi lại, trợn mắt nhìn chằm chằm anh.
Cô thực sự không thể bắt chước anh làm như không có chuyện gì xảy ra.
"Giang Như Thu, anh..." Kiều Nguyệt muốn trực tiếp hỏi tình huống của Mạc Như Khiêm, nhưng nếu trực tiếp mở miệng nhất định sẽ chọc giận Giang Như Thu, dứt khoát nuốt xuống, do dự một lát rồi nói: "Anh biết anh đang làm gì không? Đó là phạm pháp, hơn nữa...... Hơn nữa anh không sợ đi ra với bộ dạng này sẽ bị bại lộ sao?"
Giang Như Thu bừng tỉnh đại ngộ, a một tiếng, quay người liền hướng ngoài cửa đi.
"Anh đi đâu vậy?"
"Đi giết hắn a."
"Anh..."
"Kiều Kiều, em vừa mới nhắc nhở anh, nếu không bại lộ thân phận, vậy anh chỉ có thể g**t ch*t hắn a."
Giang Như Thu nghiêng đầu cười hỏi cô"Chẳng lẽ anh nói không đúng sao?"
Kiều Nguyệt sửng sốt.
Giang Như Thu vẫn là Giang Như Thu. Anh có mái tóc đen ngắn, nước da trắng nõn, khuôn mặt tinh xảo, đường nét hơi góc cạnh, thân hình cao ráo. Anh thay bộ quần áo màu đen, cổ áo che đi vết sẹo trên cổ, lúc này trông anh giống như một nam nhân bình thường.
Nhưng chính là bộ dáng bình thường như vậy, càng làm cô thấy trong lòng run rẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!