Chương 37: (Vô Đề)

Không cần Kiều Nguyệt làm gì, Giang Như Thu đã dọn dẹp trong ngoài nhà sạch sẽ. Anh đã chọn chăn ga gối đệm ở siêu thị, mấy ngày trước đều đã có sẵn. Anh đem ga giường màu xanh đậm cho vào máy giặt giặt sạch sẽ, mang ra sân phơi khô, mang vào đi trước khi trời tối rồi trải lên giường.

Giang Như Thu tâm tình vui vẻ, mua mấy bó hoa hồng đỏ tươi ở tiệm hoa gần đó đặt ở đầu giường. Những bông hồng có hương thơm nồng nàn, màu sắc ấm áp, hòa quyện với tông màu tối trong phòng.

"Kiều Kiều, đi tắm." Giang Như Thu từ phòng tắm bước ra, h* th*n tuỳ ý mặc quần cộc. Những giọt nước sáng bóng chảy trên thân trên đang l** l*.

Anh bước đến gần Kiều Nguyệt, hơi ẩm lập tức ập vào mặt cô, khiến hai má cô ửng hồng.

Kiều Nguyệt thậm chí không dám ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào giọt nước trên ngực người đàn ông trước mặt, những giọt nước trong suốt từ từ trượt từ giữa cổ xuống ngực anh, dọc theo ngực đường cong eo lăn xuống.

Lạch cạch một tiếng.

Trái tim Kiều Nguyệt cũng dâng lên........ Cô biết quá rõ Giang Nhược Khâu muốn làm cái gì.

Ngày đầu tiên dọn vào đây, hai người họ chỉ đơn thuần ngủ một giấc vào ban đêm. Những ngày tiếp theo, Giang Như Thu dọn dẹp nhà cửa. Ngày đầu tiên vừa dọn dẹp sạch sẽ, anh ôm lấy Kiều Nguyệt gần như thân thiết đến quá nửa đêm mới thả cô thiếp đi. Mấy ngày tiếp theo, anh bắt đầu hỏi ý kiến Kiều Nguyệt, hỏi cô thích màu gì, thích loại hoa nào, lại hỏi cô thích dạng gì…. địa phương.

Điều này rất giống với lần đầu tiên.

Kiều Nguyệt không thể giải thích được cảm giác của mình lúc này. Cô vẫn giống như trước ỷ lại vào Giang Như Thu, tuân theo những yêu cầu của anh vô điều kiện. Nhưng điều khác biệt là trước đây cô không hề sợ sệt. Bây giờ đối mặt với Giang Như Thu, vô luận là anh cười mặt vẫn không biểu tình, làm Kiều Nguyệt cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.

Giang Như Thu cúi xuống, mái tóc ướt vô tình lướt qua gò má Kiều Nguyệt, cái lạnh khiến cô tỉnh táo lại, cô nghe thấy người đàn ông nhẹ nhàng hỏi: "Sao ngẩn người thế, không muốn tắm à?"

"Không, em đi." Kiều Nguyệt vội đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Cô ở bên trong lề mề một hồi lâu, chưa muốn ra ngoài. Giang Như Thu nóng lòng gõ cửa, Kiều Nguyệt lúc này mới nhanh chóng lau khô người, quấn chặt khăn tắm rồi đẩy cửa ra.

Khi Giang Như Thu đưa tay muốn ôm cô, Kiều Nguyệt mạnh dạn từ chối: "…Hôm nay em mệt, muốn đi ngủ sớm."

Giang Như Thu ánh mắt tối sầm lại, bên trong d*c v*ng thiêu đốt không hề giảm bớt, anh cúi đầu âu yếm thân mật cọ cọ trán cô, cười nói: "Kiều Kiều, hôm nay em ngủ cả ngày rồi, buổi tối còn muốn ngủ sớm sao?"

Kiều Nguyệt bị anh hỏi trầm mặt một lát, nhưng vẫn gật đầu. Nhấc chân phải định đi, nhưng một bước còn chưa rơi xuống thì Giang Như Thu đã duỗi tay, mạnh mẽ ôm cô.

b* ng*c lạnh lẽo áp sát vào sau lưng nóng bỏng vì nước ấm của cô, Giang Như Thu động tác ôn nhu cởi chiếc khăn tắm ra rồi ném xuống đất như một miếng giẻ rách.

"Kiều Kiều, em sợ cái gì? Để anh đoán xem," Anh ghé miệng vào tai Kiều Nguyệt, hơi thở mát lạnh từ tai cô truyền vào bên trong, khiến toàn thân cô như đông cứng lại, "Bởi vì anh là người chết?"

Kiều Nguyệt run lên một cái.

Giang Như Thu nói tiếp: "Vậy còn có thể là vì cái gì? Là bởi vì anh không cho em gặp người khác sao? Nhưng Kiều Kiều, anh đã giải thích với em, bên ngoài không an toàn, em phải nghe lời a."

Kiều Nguyệt giãy giụa một chút, lập tức bị anh ôm lấy, siết chặt bụng cô.

Giang Như Thu tựa hồ không nhịn được nữa, nhẹ nhàng cười nói: "Sẽ không phải  bởi vì anh mà em mới sợ hãi đi."

Kiều Nguyệt há hốc mồm, không thể nói ra lời, cuối cùng rủ xuống mắt, thuận theo dựa vào trong ngực anh.

Dù tâm trạng Giang Như Thu có bất ổn đến đâu, hay là đôi mắt tối tăm hơn màn đêm không sao, động tác của anh rơi vào trên người Kiều Nguyệt vẫn luôn dịu dàng dịu dàng. Mặc dù nhiệt độ hiện tại của anh lạnh lẽo, nhưng sẽ không lạnh như trước, Kiều Nguyệt có thể chịu đựng được.

Điều duy nhất có biến hoá, là nó lạnh lẽo cứng rắn như sắt.

Cái này không thể trách Giang Như Thu được.

Trong nhà mới vẫn không có ánh nắng, cửa sổ chật hẹp, che kín bằng màn cửa tối màu, dù ban ngày có tia sáng vẫn u ám. Ga trải giường và vỏ chăn đều có màu xanh đậm, không nhìn kỹ thì rất khó thấy sự khác biệt về màu sắc. Để gia tăng thêm bầu không khí, Giang Như Thu đã đặc biệt mua một cây nến đỏ, vầng sáng màu vàng bao phủ chiếc giường, bao quanh một khu vực trung tâm nhỏ.

Kiều Nguyệt nằm trên vầng sáng. Trong phòng tối, chỉ có cô được ánh nến bao phủ, làn da trắng nõn phản chiếu trong ánh sáng. Cô nhắm chặt mắt, hàng mi lóe sáng tiết lộ sự căng thẳng đáy lòng cô, môi dưới cũng bị cô cắn.

Ga giường dưới thân bị nhàu nát...

Tê rần, tiếp đến lại rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!