Chương 36: (Vô Đề)

Kiều Nguyệt từng nói với anh rằng muốn mua một căn nhà nhỏ cách xa trung tâm thành phố. Với một cái sân, một nửa dùng để trồng rau theo mùa, nửa còn lại để trồng hoa cỏ, còn phải nuôi tới ba đến năm con mèo con chó. Ngày mưa có thể ngồi dưới mái hiên nói chuyện phiếm, trời nắng có thể kê một chiếc ghế xếp ngoài sân để tắm nắng.

Giang Như Thu nhớ rõ từng lời Kiều Nguyệt nói, trong lòng vô cùng trân quý nên bắt đầu tìm nhà sau khi Kiều Nguyệt từ chức.

Bọn họ hiện tại ở nhà này, vì gần nơi làm việc của Kiều Nguyệt, để cho cô ngủ nướng. Vì giờ cô đã nghỉ việc nên không cần thiết phải ở đó.

Lâm An Thị mấy năm gần đây mới trở thành đô thị loại 1, so với các đô thị khác, giá nhà đất không cao cũng không thấp, huống chi là nhà biệt lập có sân nhỏ. Giang Như Thu đã nhờ người hỏi thăm hồi lâu mới tìm được căn nhà làm anh hài lòng.

Quả thực đúng như Kiều Nguyệt nói, chỉ khác là vị trí hẻo lánh, cách xa thành thị, dân cư thưa thớt. Nhà xây đẹp, mỗi nhà cách biệt, lưng tựa núi rừng rậm. Phong cảnh rất đẹp và không khí trong lành.

Giá rẻ hơn gần một nửa so với ở thành phố, lúc đó Giang Như Thu vừa mới hoàn thành mấy ca phẫu thuật lớn, liền đặt cọc tiền mua.

Đây vốn là điều bất ngờ anh muốn dành cho Kiều Nguyệt khi cầu hôn.

Trước khi ra cửa lúc xảy ra chút chuyện.

Kiều Nguyệt bị chặn trước cửa nhà không thể rời đi.

Cặp vợ chồng đối diện tự nhận là cha mẹ của Chu Cường, bạn trai của Tiểu Lý ở bên cạnh, vì nghe tin đồn gần đây về Kiều Nguyệt, liền nhận định là cô đang lén lút làm một số thủ đoạn trái pháp luật, dẫn tới Tiểu Lý phải về nhà đòi chết đòi sống, cuối cùng ăn vạ Chu Cường, đứa con trai bảo bối của họ bị tống vào ngục.

Kiều Nguyệt hiển nhiên không có gì để nói với hai ông già đối diện đã ngoài năm mươi tuổi, mục đích rõ ràng là để lừa bịp tiền. Cô không biết họ lấy thông tin từ đâu mà ra, nơi này chỉ có một mình cô ở, là dễ bắt nạt nhất.

Kiều Nguyệt không để ý đến hành vi hắt nước bẩn cuồng loạn của họ, trên mặt không hề lộ ra vẻ tức giận, thấp giọng hỏi: "Chú thím, ý của chú là cháu đã giết Tiểu Lý phải không?"

"Bằng không? Con trai tôi và Tiểu Lý là bạn học nhiều năm, yêu nhau đã mấy năm rồi. Ai quen biết đều biết con trai tôi đối với Tiểu Lý tốt như thế nào!"

"Tiểu Lý không đi làm, hoàn toàn dựa vào tiền lương của con trai tôi để nuôi nó, mua cho nó bất cứ thứ gì nó muốn, nó nên thoả mãn với một người tốt như con trai tôi!"

"Đàn ông đánh phụ nữ mấy cái thì sao? Con trai tôi ở bên ngoài làm việc vất vả để nuôi gia đình, về nhà còn phải phục vụ Tiểu Lý, thế nào? Ngay cả đánh mắng cũng không được?"

"Vợ chồng một trận cãi vã nhỏ có thể đến nỗi mất mạng sao! Tiểu Lý ban đêm gặp cô ở ban công, không chừng cô đã nói gì đó với nó!"

Kiều Nguyệt đứng hồi lâu có chút mệt nên dựa lưng vào khung cửa, cô không sợ hai người trước mặt sẽ làm gì mình, nhưng cô không muốn nghe họ càng mắng càng khó nghe.

Cô kiên nhẫn giải thích: "Cháu tình cờ gặp Tiểu Lý trên sân thượng, chỉ nói vài câu, camera giám sát có thể nhìn thấy. Còn như dì nói, vết thương của Tiểu Lý không phải do trận đánh nháo nhỏ làm ra, con trai dì cũng thừa nhận anh bạo lực gia đình".

Hai người ở phía bên kia có chút nóng nảy.

Họ đã quen với cuộc sống nghèo khó và đứa con trai đầy hứa hẹn đã đưa họ đến sống ở một thành phố lớn. Cặp vợ chồng thường thích trộm cắp vặt, nhưng họ không ngờ đứa con trai duy nhất của mình lại phải vào tù vì bạo lực gia đình. cũng nghe được một số tin đồn trong khu cư xá, lúc này mới nảy lên ý đồ xấu.

Một cô gái nhỏ sống một mình, mở miệng muốn lên chút tiền không phải việc khó!

"Cô đang trốn tránh trách nhiệm!"

Kiều Nguyệt trầm mặc.

Lúc đi ra, cô đóng cửa lại, cách âm có phần nào, lúc này, cô bị cánh cửa cô đang dựa vào nhẹ nhàng đẩy vài lần, chính là Giang Nhược Khâu nghe thấy âm thanh mà bước ra ngoài, bị Kiều Nguyệt mạnh mẽ đứng vững.

Cô không còn quan tâm đến việc hai người đối diện đang quậy phá như thế nào, im lặng hạ mắt xuống. Cô kiên nhẫn giải thích với họ rằng cô chỉ hy vọng họ hiểu được sự thật và ngừng gây rắc rối, bọn họ căn bản chính là ăn vạ, tống tiền.

Nếu Kiều Nguyệt thật sự sống một mình, cô sẽ chọn biện pháp cứng rắn, đuổi hai lão nhân thấy tiền sáng mắt đi cũng không khó, nhưng kỳ thực trong nhà cô bây giờ còn có một người khác, không, chính là xác sống.

Một xác sống với tính khí không ổn định.

Kiều Nguyệt trước mặt phải cẩn thận, cố ý lấy lòng anh, sợ chọc tức anh gây hậu quả xấu. Nếu như để cho Giang Như Thu cùng hai vị lão nhân này đối mặt, khó đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì.

Anh ấy đã có tiền lệ cho việc này.

Khi đi làm bên ngoài không tránh khỏi bị sếp giáo huấn. Một lần nọ, cô đợi thật lâu không đợi được người ở dưới lầu, tình cờ Giang Như Thu tìm tới gặp được, khi đó Kiều Nguyệt đúng là làm sai, c*̃ng rất khiêm tốn tiếp nhận phê bình. Nhưng Giang Như Thu không đồng ý , anh đi lên không nói hai lời liền đem Kiều Nguyệt bảo hộ ở sau lưng, giận đỗi cấp trên của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!