Màn hình điện thoại sáng lên, thời gian hiển thị bốn giờ sáng.
Ánh mắt Kiều Nguyệt rời khỏi màn hình điện thoại, rơi vào khuôn mặt hơi méo mó của Giang Như Thu sau màn hình. Anh đè nén nỗi sợ hãi sắp trào dâng, cố gắng vứt bỏ những suy nghĩ miên man làm người ta sợ hãi ra say đầu.
Cô không trả lời chất vấn của anh về thời gian mà giải thích: "Mấy giờ trước, nhà tang lễ đã gọi điện cho em và nói rằng thi thể của anh được cất trong quan tài băng đã mất tích. Lúc đó vừa vặn trong nhà mất điện, mặc dù em cũng không biết tại sao lại xảy ra vừa lúc như vậy, nhưng em sợ hãi nên liền chạy ra ngoài... "
Ánh sáng rực rỡ từ màn hình chiếu vào khuôn mặt Kiều Nguyệt hiện lên cực kỳ rõ ràng trong môi trường tối tăm, đến mức có thể nhận thấy lông mi của cô khẽ giật, chưa kể nỗi sợ hãi sắp trào ra khỏi mắt cô. Môi cô trắng bệch, không dám nhìn chằm chằm vào anh.
"Về phần bác sĩ Mạc ..."
"Đừng nhắc đến hắn!"
Giang Như Thu cắt ngang lời giải thích tiếp theo của Kiều Nguyệt. Anh nhắm mắt che đi sự ghen ghét không thể kiềm chế trong mắt. Hai tay anh dần khôi phục sức lực, nắm chặt lấy vai cô, Kiều Nguyệt như con bướm rực rỡ muốn dang rộng đôi cánh nhưng lại bị giam cầm, chỉ có thể thông qua cơ thể đang run rẩy bày tỏ sự bất mãn với anh.
Giang Như Thu dịu giọng, lặp lại lần nữa: "Kiều Kiều, đừng nhắc đến hắn."
Kiều Nguyệt sửng sờ, không giải thích nữa.
Cô được Giang Như Thu ôm vào ngực trong tư thế cực kỳ giam cầm, hai tay mất đi tự do, động một cái đều khó khăn. Anh lẳng lặng ôm cô, không còn nói chuyện cũng không hề chất vấn nữa, khiến đầu óc Kiều Nguyệt bình tĩnh lại. Nỗi sợ hãi dâng lên ban đầu dần tiêu tan, chỉ còn lại sự buồn bực không rõ nguyên nhân tích tụ trong lồng ngực thật lâu không tiêu tan.
Cô tuỳ ý để Giang Như Thu ôm lấy, không giãy dụa. Một lúc sau, cô cảm thấy cằm anh chậm rãi tựa l*n đ*nh đầu cô, cánh tay đang ôm cô buông lỏng, rất nhiều không khí lại tràn vào. Kiều Nguyệt lúc này mới cảm thấy hô hấp thông suốt hơn nhiều.
Trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh, không nồng nặc mà giống mùi bùn sau mưa hơn.
Kiều Nguyệt lại ngửi.
Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nam nhâm cười nhẹ.
Động tác của Kiều Nguyệt đông cứng lại, cô vừa rồi chỉ lo ngửi mùi, mũi cô chạm vào ngực anh.
"Sao lại thế này nữa?"
Kiều Nguyệt không nhúc nhích mà áp tai vào, cố nghe nhịp tim của anh. Như cũ vẫn không có gì, hoàn toàn tĩnh mịch. Vết máu trên cổ vẫn còn đó, không còn chảy máu, có lẽ đã khô. Máu khô bao phủ vết thương, mùi máu tỏa ra từ đây.
Giang Như Thu lắc đầu: "Anh cũng không biết a. Mở mắt ra liền nằm trong quan tài băng. Bên cạnh không có Kiều Kiều, làm anh sợ muốn chết. Anh đi một ngày đêm mới trở về." Anh chỉ vào vết thương trên cổ, biểu tình thương tâm: "Kiều Kiều, em xem vết thương thật lớn, máu của anh đều đã chảy khô, đau muốn chít."
Kiều Nguyệt cả kinh hỏi: "Đau lắm sao?"
Giang Như Thu gật đầu rất chân thành, vươn cổ tới muốn để Kiều Nguyệt chạm vào mình, thấy vẻ mặt do dự xen lẫn đau khổ của cô, biết cô sợ hãi, vội vàng thu lại, nhếch môi cười: "Anh nói dối em, một chút cũng không đau."
Kiều Nguyệt không tính toán đến anh, nghiêng người nhìn vết thương trên cổ anh. Vết thương khá dài, lúc ấy Giang Như Thu đang nằm trên mặt đất, máu trào ra suýt nhấn chìm anh. Quần áo đều bẩn thỉu, cái áo anh đang mặc, chiếc áo hoodie màu trắng, gần như đã nhuộm đỏ... Đợi đã?
Vốn dĩ Kiều Nguyệt đã quên chuyện này từ lâu.
Cô đã trả giá đắt để đưa thi thể Giang Như Thu vào nhà tang lễ, bọn họ cái gì cũng mặc kệ, thậm chí còn không khâu vết thương? Ban đầu anh chết ra sao liền như vậy nằm trong đó suốt một năm! Nhớ lại cuộc điện thoại từ nhà tang lễ nói với cô, rằng thi thể Giang Như Thu biến mất là hiện tượng bình thường, nếu không phải Kiều Nguyệt có kinh nghiệm gặp ma trước đó và biết Giang Như Thu sẽ tìm đến mình, bằng không cô nhất định phải tức chết!
"Anh thật sự không thấy đau..." Giang Như Thu cẩn thận quan sát sắc mặt Kiều Nguyệt, phát hiện cô vẫn còn ủ rũ, liền cố gắng nói: "Thật ra anh cũng có chút đau."
Kiều Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, bộ dạng cực kì ảo não: "Giang Như Thu, tiền của chúng ta bị lừa rồi."
Nhà tang lễ không hề rửa sạch hay trang điểm cho Giang Như Thu, nhưng phải nói rằng trang thiết bị của họ đã làm rất tốt việc bảo quản thi thể, ít nhất là trong tình trạng hiện tại của Giang Như Thu, ngoại trừ việc không có nhịp tim, những vết thương trên người và những vết hoen tử thi(*) trên thắt lưng và bụng, anh thực sự không khác gì một người bình thường.
(*)Hoen tử thi là những điểm hoặc mảng sắc tố xuất hiện sau khi chết, do sau chết máu không đông và dần dần đọng lại ở những vùng thấp của tử thi. Huyết sắc tố (Hemoglobin) ngấm vào trong các tổ chức ở những nơi ấy, lúc đầu thì chỉ tạo thành những điểm có màu hồng, sau đó tạo thành những mảng có màu tím nhạt rồi tím sẫm.
Kiều Nguyệt mới đầu vẫn còn sợ hãi Giang Như Thu, nhưng khó mà nói ra bằng miệng, cũng khó diễn đạt bằng hành động. Chỉ có thể lấy cớ buồn ngủ.
Nhưng cô vẫn không thoát khỏi cảnh Giang Như Thu tự khâu vết thương.
Kiều Nguyệt đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, định để Giang Như Thu ở phòng khách, nhưng anh lại cầm kim chỉ đi vào phòng ngủ, bật đèn rồi ngồi xuống chiếc bàn nhỏ xe chỉ luồn kim.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!