Kiều Nguyệt thất thần lên lầu. Trong gương, những vết cắn trên người cô vẫn còn rõ mồn một, sắc xanh đen lan dần từ cổ xuống phía dưới.
Đây là minh chứng duy nhất cho thấy Giang Như Thu thực sự từng tồn tại.
Kiều Nguyệt sợ rằng mình hoa mắt nên đã dùng điện thoại chụp lại vài tấm hình. Nhìn thấy những vết cắn vẫn hiện rõ trong ảnh, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Hơn nữa, vị trí của những vết cắn này không phải tự cô có thể làm ra được, lúc này Kiều Nguyệt mới dần yên tâm.
Chỉ là Giang Như Thu chưa từng rời xa cô lâu như vậy, đã gần một ngày một đêm rồi, rốt cuộc anh đã đi đâu? Anh còn có thể đi đâu được cơ chứ?
Kiều Nguyệt tự nhận là khá hiểu rõ Giang Như Thu. Dù sao họ đã bên nhau từ thời trung học cho đến tận bây giờ, chưa từng rời xa. Ngay cả khi Giang Như Thu ra nước ngoài du học, lịch trình mỗi ngày từ việc lớn đến việc nhỏ anh đều kể hết cho cô.
Giang Như Thu sống một mình từ thời trung học, tình cảm với cha mẹ không mấy sâu đậm. Diệp Mai đã mất, cha anh cũng sớm cắt đứt liên lạc với anh. Kiều Nguyệt và Giang Như Thu ở thành phố Lâm An chỉ có căn hộ nhỏ này, anh ngoài nơi này ra không thể đi đâu khác.
Kiều Nguyệt không có bất kỳ manh mối nào, tâm trí càng thêm rối bời.
Đúng lúc này, ánh đèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt.
Kiều Nguyệt giật mình kinh hãi. Cô co rùm người trên ghế sofa, thử cất tiếng gọi khẽ: "... Giang Như Thu? Là anh phải không?"
Không có tiếng trả lời, bốn phía tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Kiều Nguyệt.
Cô không dám thở mạnh, điện thoại đã đặt sẵn bên chân. Kiều Nguyệt không dám mở mắt to, chỉ híp mắt nhìn qua khe hở, chậm rãi đưa tay ra. Khi chạm được vào điện thoại, cô nhanh chóng rụt tay về.
Cô bật đèn pin lên, cơ thể đang căng cứng mới hơi thả lỏng.
Chiếc điện thoại nắm trong lòng bàn tay mang lại chút an ủi. Ngay khi Kiều Nguyệt đã chuẩn bị tâm lý để đi kiểm tra cầu dao điện, điện thoại đột nhiên rung lên.
Một dãy số lạ.
Kiều Nguyệt bắt máy.
"Chào Kiều tiểu thư, chúng tôi là nhà tang lễ thành phố Lâm An..."
"— tút tút tút."
Kiều Nguyệt lập tức ngắt điện thoại, ôm ngực th* d*c.
Đối phương không nản lòng, gọi lại hết lần này đến lần khác.
Kiều Nguyệt lúc này mới nhận ra điểm bất thường. Nếu là quảng cáo thì sẽ không gọi nhiều lần như vậy. Hơn nữa vì chuyện của Giang Như Thu, cô vốn đã sợ những nơi đó nay lại càng sợ hơn. Sau khi cô chặn số vừa gọi, đối phương lại đổi số khác gọi tới.
Dường như... thực sự có chuyện?
Nhưng cô và nhà tang lễ thì có thể có chuyện gì được chứ!
Kiều Nguyệt trấn tĩnh lại, nhấn nghe ——
"Chào Kiều tiểu thư, đây là nhà tang lễ thành phố Lâm An. Cô đã gửi thi thể của Giang tiên sinh ở đây từ một năm trước. Nhân viên chúng tôi luôn bảo quản cẩn thận bằng thiết bị tốt nhất của nhà tang lễ. Tuy nhiên sáng nay nhân viên phát hiện, thi thể trong hầm đã biến mất..."
"Kiều tiểu thư, thật sự xin lỗi. Vì vấn đề xây dựng, chúng tôi chưa lắp đặt camera giám sát nên không biết rõ chuyện gì đã xảy ra. Nhưng có một điểm cần thông báo, chỉ có thi thể của Giang tiên sinh biến mất, nên chúng tôi cho rằng..."
"Đây thuộc về hiện tượng tiêu vong tự nhiên của thi thể."
Người ở đầu dây bên kia dường như cũng nhận thấy cách nói của mình không hợp lý, nói xong câu cuối cùng liền im lặng, chờ đợi phản ứng từ Kiều Nguyệt.
Một lúc lâu sau, lâu đến mức người đối diện phải nín thở chờ đợi một trận mắng chửi có thể xảy ra.
"Vâng, tôi biết rồi."Kiều Nguyệt bỗng nhớ ra, sau khi bệnh viện xác nhận Giang Như Thu đã tử vong, anh được chuyển đến nhà tang lễ thành phố Lâm An. Lúc đó cô không biết gì cả, chỉ có số tiền lớn mà Giang Như Thu để lại cho mình, nên cô đã gửi thi thể anh vào thiết bị bảo quản tốt nhất.
Sau đó có lẽ do quá đau buồn mà ngất đi, chuyện này cũng dần bị cô quên lãng. Thời gian đó, vì cái chết của Giang Như Thu, cô từng bị trầm cảm, ngay cả mạng sống cũng không cần, nói gì đến việc nhớ ra chuyện này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!