Chương 31: (Vô Đề)

-- Giang Như Thu muốn giết cô sao?

-- Thật sự có thể ư?

Thời gian ngược dòng về một năm trước, vào mùa xuân. Kiều Nguyệt đã từ chức ở công ty, mỗi ngày ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, sau đó sẽ đi đến bệnh viện nơi Giang Như Thu làm việc. Anh là bác sĩ khoa ngoại, rất bận rộn. Kiều Nguyệt ăn không ngồi rồi, trừ việc xem phim ở văn phòng, thời gian còn lại cô sẽ đi dạo quanh bệnh viện vài vòng.

​Chính trong lúc này, cô nhìn thấy con mèo con bị người ta vứt trong thùng rác. Chú mèo nhỏ xíu, tiếng kêu ngoan mềm, ánh mắt sợ hãi khiến Kiều Nguyệt yêu thích không buông tay. Mỗi ngày cô đều đến cho nó ăn, không biết mệt mỏi.

​Kiều Nguyệt cũng muốn mang nó về nhà, nhưng khi hỏi ý kiến Giang Như Thu, thấy thái độ của anh lạnh nhạt, rõ ràng là không đồng ý, cô chỉ đành từ bỏ.

​Kiều Nguyệt chưa chịu thua. Cô từng kéo Giang Như Thu xuống lầu thăm chú mèo con. Ý đồ của cô là làm mềm lòng anh, để anh đồng ý mang nó về nhà.

​Lúc này, Giang Như Thu vẫn còn là một "người bình thường" chịu áp lực. Anh có công việc riêng, mỗi ngày đều bận rộn. Chiếc áo blouse trắng dài đến đầu gối, làm tăng thêm vẻ chính trực, tinh thần cứu người của anh. Điều đó khiến người ta dễ dàng sinh ra ảo giác rằng "anh ấy nhất định là một người rất dịu dàng, rất lương thiện".

​Kiều Nguyệt cũng từng có ảo giác như vậy.

​Nhưng cô đã lầm.

​Giang Như Thu là một kẻ giả tạo bậc thầy. Trước mặt cô, anh luôn tỏ ra đồng ý với mọi điều cô nói, không hề phản bác. Thậm chí, vì Kiều Nguyệt thích, anh còn đại phát từ bi bế chú mèo con vào lòng bàn tay.

​Ai ngờ, chú mèo vốn ngoan ngoãn đột nhiên xù lông, cào mạnh vào tay anh.

​Kiều Nguyệt đến giờ vẫn nhớ rõ vẻ dịu dàng giả tạo của Giang Như Thu khi ấy. Anh nói với cô: "Một vết cào thôi, không sao. Kiều Kiều nếu thích mèo thì cứ mang về nhà nuôi đi."

​Làm sao Kiều Nguyệt có thể đồng ý được?

​Giang Như Thu rõ ràng không hợp với mèo, chỉ miễn cưỡng đồng ý vì cô. Thế nên, Kiều Nguyệt đã từ chối. Hơn nữa, cô bắt đầu tìm người nhận nuôi cho chú mèo con, và trong thời gian chưa tìm được, cô vẫn tiếp tục chăm sóc nó.

​Lý do họ cãi nhau cũng là vì chú mèo này.

​Giang Như Thu bề ngoài không can thiệp vào việc cô nuôi mèo, nhưng lại giở trò sau lưng. Kiều Nguyệt đầu tiên nhận ra chú mèo con cứ thấy Giang Như Thu là lại run rẩy, co người, xù lông, bộ dạng như lâm trận đại địch. Rồi vào một ngày, cô đã bắt gặp Giang Như Thu đang bóp cổ, giơ cao con mèo...

​May mắn là cô đã phát hiện kịp thời. Sau đó, cô cãi nhau một trận lớn với anh, rồi chạy khỏi bệnh viện. Giang Như Thu đuổi theo, hai người giằng co trên vỉa hè. Lúc ấy, Kiều Nguyệt không muốn lại gần kẻ tàn nhẫn ngược đãi động vật này, bất chấp anh nói gì cũng không đồng ý.

​Đúng lúc họ đang giằng co, một chiếc xe mất lái lao tới...

​Anh đã chết vào đúng khoảnh khắc đó...

Cho nên lời Tưởng Thắng nói là thật chăng?

Kiều Nguyệt đứng ven đường chờ xe. Gió mùa hè nóng hầm hập thổi qua người cô nhưng cô không hề cảm thấy gì. Đưa tay che nắng, cô tìm một chỗ râm mát để đợi. Ánh mắt Kiều Nguyệt vô định, chìm vào suy tư.

Cô không cho rằng lời Tưởng Thắng là giả. Giang Như Thu có một khoảng thời gian rất bất thường, dù đối diện Kiều Nguyệt vẫn thường xuyên thất thần, lại luôn cãi vã với người khác qua điện thoại vào nửa đêm. Người ở đầu dây bên kia là Giang Hải Sinh.

Kiều Nguyệt không nghĩ Giang Như Thu sẽ muốn giết mình. Nói cô quá tự tin cũng đúng, vì cô hiểu rõ tính nết Giang Như Thu, anh tuyệt đối sẽ không làm ra bất kỳ hành vi nào tổn thương cô.

Vậy nên lúc đó người anh muốn giết là Giang Hải Sinh sao?

Giang Hải Sinh khống chế Giang Như Thu suốt thời đại học, ép anh ra nước ngoài và học ngành tài chính anh không hề hứng thú. Cho đến khi anh về nước, Giang Hải Sinh vẫn thường xuyên tìm đến. Nhưng Giang Hải Sinh biến mất rất đột ngột, nghe nói là nằm viện.

Kiều Nguyệt vốn không có ấn tượng tốt, ông ta không xuất hiện ngược lại cô thấy thoải mái.

Suy nghĩ miên man, vẫn chưa có xe tiếp nhận cuốc. Kiều Nguyệt thở dài, ngẩng đầu nhìn vầng thái dương chói chang. Cô đi dọc ven đường về phía trước, giao lộ có trạm xe buýt.

Đến gần trạm xe buýt, ở góc đường có một quầy hàng. Một cô gái trẻ chừng hai mươi tuổi đang gục đầu ngủ gà ngủ gật trên bàn. Cạnh cô là tấm bảng lớn viết "Đoán mệnh".

"Chào cô, xin hỏi..."

Kiều Nguyệt vừa cất tiếng, cô gái kia liền tỉnh. Vừa nhìn thấy cô, đồng tử cô gái bỗng giãn ra, thế nhưng lại ngã quỵ xuống đường. Cô ta nhìn Kiều Nguyệt một lúc lâu, mới thả lỏng, phủi sạch bụi đất trên người rồi ngồi lại vào bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!