Chương 30: (Vô Đề)

Giang Như Thu ôm bụng, giả vờ đau khiến Kiều Nguyệt lo lằng. Anh hiểm khi đau đến mức lăn lộn trên giường, nên cô khó tránh khỏi sốt ruột. Nhưng rồi thoáng thấy ánh cười mơ hồ trong mắt anh, cô hiểu ra mình bị trêu, trong lòng vừa xấu hổ vừa bực.

Cô vừa định tránh đi thì Giang Như Thu đã nhân cớ "đau bụng" mà dịch sát vào người cô. Thấy gương mặt âm trầm của anh bỗng nở nụ cười, dù là để lấy lòng thương hại, cô vẫn không nỡ vạch trần.

"... Đỡ hơn chút nào chưa?" Cô hôn lên trán anh.

Da Giang Như Thu xưa nay trắng trẻo, như đồ sứ tinh xảo, nhưng giờ đã đầy vết nứt. Kiều Nguyệt không dám nhìn vết thương, nhẹ nhàng in môi lên: "Em làm vậy anh có đau không?"

Mắt Giang Như Thu sáng như sao, cổ họng anh cuộn mấy cái, phát ra tiếng rên nhỏ như phủ nhận. Kiều Nguyệt lại hôn tiếp, môi cô lướt dọc vết thương trên xương lông mày, dính máu, trượt xuống khóe miệng anh.

Cơn đau do bỏng sữa bò đã biến mất. Nằm trên giường, anh trợn mắt nhìn Kiều Nguyệt, ngắm mắt, ngắm mũi cô, rồi dừng lại trên đôi môi dính máu. Cả người anh như bốc cháy, muốn vặn vẹo nhưng lại được nụ hôn của cô trấn an.

"Kiều Kiều, Kiều Kiều..." Anh không ngừng nỉ non, buộc cô thề: "Em phải mãi mãi tốt với anh như vậy, mãi mãi như thế này. Mau nói, em mau nói đi!"

Kiều Nguyệt khẽ cười. Ánh mắt chạm vào khuôn mặt ửng hồng của anh, vừa định mở lời đáp ứng thì một tràng gõ cửa dồn dập vang lên...

"Chào cô, cô là Kiều Nguyệt phải không?"

Kiều Nguyệt mở cửa, sững sờ. Vài cảnh sát đứng ngoài cửa, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm, khiến cô căng thẳng, theo bản năng nhớ lại xem mình có làm sai gì không, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Cô Kiều không cần lo, chỉ cần trả lời vài câu hỏi."

Kiều Nguyệt gật đầu.

Họ hỏi câu nào, cô trả lời câu đó. Cô thành thật khai hết chuyện làm trên ban công đêm qua, cả lời nói với Tiểu Lý cũng kể lại. Khi nhắc đến bạn trai cũ và việc đốt vàng mã, người cảnh sát chỉ nhíu mày, không nói gì thêm..... Chắc trong lòng họ nghĩ cô mê tín.

"Tình hình chúng tôi đã nắm rõ, cảm ơn cô đã hợp tác."

Kiều Nguyệt khẽ hỏi: "... Xin hỏi, có chuyện gì vậy ạ?"

Lúc mở cửa, cô quá căng thẳng nên không để ý xung quanh. Giờ bình tĩnh lại, cô thấy vài cảnh sát đứng ở cửa nhà hàng xóm, cửa phòng không đóng, có bác sĩ đứng bên trong, trên sàn loáng thoáng thấy có người nằm.

Đó là nhà Tiểu Lý. Bạn trai cô ấy, Chu Cường, đang ngồi thụp xuống đất, hai tay ôm mặt. Bên cạnh là một cặp vợ chồng trung niên đang kéo anh ta, sau đó bị cảnh sát tách ra. Rồi tiếng khóc vang lên.

Kiều Nguyệt có một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên.

"Sáng nay có người báo án, cô Lý tử vong tại nhà. Cô Lý thất nghiệp, những người tiếp xúc trước khi chết chỉ có cô và Chu Cường. Trước khi có kết quả giám định pháp y, cô cũng là một trong những người tình nghi, mong cô hợp tác điều tra."

Kiều Nguyệt ngạc nhiên, không biết phải phản ứng thế nào. Cô mới gặp người này đêm qua. Cô nhớ Tiểu Lý còn đưa kẹo mừng. Một sinh mệnh sống động như vậy, nay đã không còn nữa rồi sao?

Giang Như Thu vẫn nghiêng người đứng ở cửa, tay ôm eo Kiều Nguyệt, luôn giữ cô trong tầm hơi thở của mình. Vừa nghe cô phải hợp tác điều tra, anh lập tức mất bình tĩnh, dùng sức kéo cô vào nhà.

Trước mặt mọi người, Kiều Nguyệt không tiện giằng co với anh, chỉ nói với cảnh sát: "Tôi sẽ ở trong phòng, không đi đâu cả, có vấn đề cứ đến hỏi. Nhà tôi có việc, tôi vào trước đây."

Dứt lời, cửa "ầm" một tiếng đóng lại.

Cô lập tức bị Giang Như Thu ôm chặt, không còn khoảng trống.

"Anh có thể," Kiều Nguyệt cúi đầu, khẽ nói lên mong muốn của mình, "... đừng lúc nào cũng như vậy không?"

Ánh mắt Giang Như Thu chùng xuống, đồng tử đen thẫm như giấu một mãnh thú ăn thịt người.

Anh không thể! Không thể!

Anh đã nói với Kiều Nguyệt vô số lần rằng anh chỉ cần cô, Kiều Nguyệt cũng nên như vậy, đó mới là tình yêu.

Giang Như Thu luôn chú ý đến cảm xúc của cô, sao lại không biết cô thương cảm vì cái chết của Tiểu Lý. Nhưng tại sao? Tiểu Lý chẳng liên quan đến cô, tại sao Kiều Kiều lại phải buồn vì cô ta? Anh không hiểu, anh thật sự không hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!