Tiểu Lý thất nghiệp ở nhà, từng thử tìm việc nhưng vẫn không thành. Bạn trai cô, Chu Cường, gần đây dọn đến ở cùng và không ngừng nói: "Em không cần lo, một mình anh đủ nuôi hai đứa mình."
Tiểu Lý tin lời anh, cả ngày quẩn quanh bên bếp núc. Ban đầu, cuộc sống của họ rất tốt đẹp. Cô muốn gì, Chu Cường cũng hào phóng mua cho. Tiểu Lý thấy mình thật may mắn khi tìm được người đàn ông tốt như Chu Cường.
Thế là, họ đính hôn, chuẩn bị cưới vào năm sau.
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chu Cường không còn dịu dàng, luôn chê bai cô nấu ăn dở. Đôi khi hắn còn bực bội vì cô vô công rỗi nghề, nghiễm nhiên coi cô thành bảo mẫu trong nhà, nhưng đối xử còn tệ hơn cả bảo mẫu. Động một chút là đánh chửi.
Tiểu Lý nhiều lần phản kháng nhưng không có kết quả. Cô từng nghĩ đến việc chia tay, nhưng chỉ trong vài tháng, cô đã mất hết liên lạc với xã hội. Ngay cả tư tưởng cũng bị hắn tra tấn, khiến cô luôn nghĩ mình là một kẻ vô dụng. Hơn nữa, cả hai bên gia đình đều đã biết tin hai người muốn kết hôn nên việc dứt áo ra đi càng thêm khó khăn.
Điều khổ sở nhất là sau những lần bị bạo hành cả về thể xác lẫn tinh thần, Chu Cường chỉ cần vài câu đã có thể dập tắt ý định phản kháng của cô. Cô đã hoàn toàn không thể rời xa hắn. Khi nhận ra điều đó, mọi thứ đã quá muộn.
Tối nay, Chu Cường có việc xã giao, nhắn tin báo sẽ về muộn. Tiểu Lý thở phào nhẹ nhõm, không biết từ lúc nào đã đi lên sân thượng.
Cánh cửa nhỏ mở ra, lộ ra màn đêm thăm
thẳm. Ánh đèn đường xa xôi không đủ sức chiếu sáng. Nỗi u sầu trong cô dường như có sức hấp dẫn kỳ lạ, thôi thúc cô lao vào bóng tối.
Tiểu Lý từng bước đi lên sân thượng. Vừa đẩy cửa, cô không ngờ lại có người ở trên đó vào giữa đêm khuya. Nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh, đồng tử cô chợt co lại: "Anh..."
Lời nói nghẹn lại.
Khi Tiểu Lý chớp mắt nhìn rõ hơn, hình bóng người đàn ông đã biến mất. Vệt máu vừa thoáng qua dường như chỉ là ảo giác. Định thần lại, cô chỉ thấy Kiều Nguyệt, hàng xóm ở tầng bên, đang ngồi xổm trên mặt đất, trước mặt là một đống lửa.
"Ở đây chỉ có một mình cô thôi sao?" Tiểu Lý hỏi.
Kiều Nguyệt đang quay lưng về phía cửa, không thấy ai bước vào. Giữa đêm khuya, cô cũng không nghĩ sẽ có người lên đây. Nghe thấy tiếng nói, cô giật mình, suýt ngồi xuống đất.
Giang Như Thu đỡ cô dậy.
"... Ừ, cô cũng không ngủ được à?" Kiều Nguyệt dùng chân dập tắt đống lửa. Cô cảm thấy chột dạ, đợi lửa tắt hẳn mới dám nhìn Tiểu Lý, gượng gạo lái sang chuyện khác.
Tiểu Lý "ừ" một tiếng, đi đến gần Kiều Nguyệt, thấy trước mặt cô là một đống tro tàn mơ hồ còn hình dáng quần áo. Cô nhớ lại chuyện từng nghe về Kiều Nguyệt và bạn trai. Tiểu Lý cũng từng đi tảo mộ với gia đình vào dịp Thanh Minh, nên ngập ngừng hỏi: "Đây là... cô đốt cho bạn trai à?"
Kiều Nguyệt ngạc nhiên nhưng không che giấu, thẳng thắn thừa nhận: "Ừ, đốt cho anh ấy."
Tiểu Lý tiến lại gần. Cô định xích lại gần Kiều Nguyệt hơn, nhưng một luồng khí lạnh buốt đột ngột ập đến, khiến hai chân cô vô cớ run rẩy. Cô không dám bước tiếp, chỉ nói: "Anh, anh ta là người thế nào?"
Nói xong, nhận ra mình đường đột, cô vội bổ sung: "Xin lỗi, tôi không cố ý hỏi chuyện riêng. Chỉ là, hai người dù đã chia tay mà cô vẫn có lòng đốt vàng mã cho anh ấy, chắc là... đã từng rất thích anh ấy?"
Họ chỉ là quan hệ hàng xóm. Theo lý thuyết, Tiểu Lý hỏi như vậy chẳng khác nào xát muối vào vết thương. Nhưng vì Giang Như Thu chưa thật sự rời xa Kiều Nguyệt, nên với cô, việc trả lời không có gì là không thể.
Kiều Nguyệt chưa kịp trả lời, cô cảm nhận được Giang Như Thu đến gần mình. Anh đi đến bên cạnh, ánh mắt đầy chờ mong. Kiều Nguyệt khẽ cười.
"Thích chứ, đương nhiên là thích. Bây giờ vẫn còn thích mà."
"Ơ? Nhưng anh ấy đã..."
Kiều Nguyệt vẫn mỉm cười: "Có những người, đã từng bên nhau trải qua bao năm tháng, ở bên nhau cảm nhận mọi điều, dù thế nào cũng không thể quên được, cũng không đành lòng mà buông bỏ."
Tiểu Lý cúi đầu không nói.
Làm sao cô có thể không quên? Chu Cường đối xử tệ bạc với cô bao nhiêu, cô lại càng nhớ nhung những lúc hắn từng đối xử tốt với cô bấy nhiêu. Chính vì sự tham luyến và sự mong chờ vô vọng vào việc hắn sẽ trở lại như xưa, làm cô hoàn toàn không thể thoát ra được.
Giang Như Thu đã mất kiên nhẫn. Cô gái này mang trên mình một luồng khí chết chóc u ám, làm anh vốn đã tức giận vì có người quấy rầy anh và Kiều Nguyệt lại càng bực mình hơn.
Anh không thành thật đưa tay nghịch lọn tóc dài của Kiều Nguyệt. Thấy cô gái tên Tiểu Lý vẫn còn nói chuyện, vẻ mặt anh trở nên khó chịu. Anh kéo tóc cô. Kiều Nguyệt kêu khẽ một tiếng, quay lại lườm anh.
Kiều Nguyệt mặc đồ ngủ, xõa tóc. Đôi mắt cô dưới màn đêm sáng như sao. Những đốm lửa tàn điểm xuyết dưới chân cô. Phảng phất như gặp lại đêm hôm đó, dẫm lên những đốm sáng lung linh đi vào con hẻm tối rồi tìm thấy anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!