Chương 28: (Vô Đề)

Giang Như Thu chưa bao giờ ngờ rằng có một ngày, anh lại trằn trọc không ngủ vì hành động của một cô gái. Anh vốn có vẻ ngoài ưa nhìn, từ nhỏ đến lớn không thiếu những người khác giới bày tỏ tình cảm, nhưng dù họ làm gì, anh cũng không quan tâm, chỉ cảm thấy phiền phức.

Người phụ nữ từng chiếm vị trí quan trọng nhất trong cuộc đời anh, bị anh tận mắt bắt gặp ngoại tình. Người cha từng được anh xem là hình mẫu sau đó lại đánh đập anh. Chỉ hai người đó thôi cũng đủ khiến anh chán ghét, thậm chí ghê tởm thế giới này.

Anh vốn nghĩ đời này cứ thế trôi đi, nhưng không ngờ lại bị hành động lúc lơ đãng của một cô gái khiến anh mất ngủ suốt đêm. Anh vô cùng khẳng định, cô gái Kiều Nguyệt đó là cố ý.

Từ buổi tối họ gặp nhau, cô liền dốc sức thu hút sự chú ý của anh, đối với anh quan tâm tỉ mỉ, còn hao tâm tổn trí trở thành bạn cùng bàn của anh, cô lại giả vờ ngây thơ, lạt mềm buộc chặt? Giang Như Thu vẫn luôn cho là như vậy.

Nhìn những bức ảnh lướt qua trên máy tính, ánh mắt hung ác của Giang Như Thu hoàn toàn dịu lại. Bàn tay mạnh mẽ ôm chặt eo cô nới lỏng, chỉ hư hư mà đặt lên đó. Anh bật cười, nhịn không được hôn lại hôn lên khuôn mặt Kiều Nguyệt.

"Kiều Kiều em xem tấm này."

Kiều Nguyệt không vội tránh né, cái gáy bị bàn tay to của anh ấn, để anh hôn đầy mặt nước miếng, lườm anh một cái rồi mới nhìn vào ảnh.

Trong ảnh là xuyên qua cửa sổ kính chụp cảnh Kiều Nguyệt ở trong phòng mình. Cô hẳn là vừa mới tắm xong, tóc ướt, trên người chỉ mặc chiếc áo dài che đến đùi, cầm một quyển sách ngồi ở đuôi giường.

Trang phục rất bình thường khi ở nhà, nhưng khi Giang Như Thu chỉ ra, lại có vẻ không đứng đắn.

Anh nói: "Em biết anh ở dưới lầu nhà em, vậy mà lại mặc đồ ngắn như vậy. Nếu đã quyết định mặc áo ngắn, vì cái gì không mặc ngắn hơn nữa? Em biết anh nhìn thấy khó chịu đến mức nào không, chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào, a, Kiều Kiều em là cố ý đúng không?"

Trong mắt Giang Như Thu mang theo ý cười, thần sắc tràn đầy ái dục nóng bỏng, dường như có thể làm bốc hơi toàn bộ khí lạnh của anh. Anh không buông tha, nói tiếp: "Kiều Kiều khi đó em thật hư hỏng."

"Em rõ ràng biết anh bị em câu dẫn sắp chết rồi, lại còn trước mặt người khác kéo giãn khoảng cách với anh, giả vờ như không có gì. Anh thực sự không có cách nào với dáng vẻ đó của em, chỉ có thể diễn cùng em. Nhưng sau này em thật quá đáng, chỉ biết học tập..."

Kiều Nguyệt chết lặng nhìn chằm chằm màn hình máy tính, đầu như muốn nổ tung. Rõ ràng từng chữ Giang Như Thu nói cô đều biết, nhưng lại nghe không hiểu nổi.

Anh rốt cuộc có ý gì?

Màn hình chiếu ra khuôn mặt Giang Như Thu cười đến dịu dàng, anh tiếp tục nói: "Em muốn học thì đi học đi, nhưng anh thì không nhịn nổi."

Kiều Nguyệt biện giải: "Em không phải như anh nói, em không có câu dẫn anh!"

Giang Như Thu liếc cô một cái, vẻ mặt như thể "anh biết ngay mà", không tiếp tục chủ đề vừa rồi, như cũ ôm cô cho cô xem những bức ảnh anh chụp cô. Mỗi bức ảnh đều như được rắc những ngôi sao vụn, lấp lánh, dịu dàng mà chói mắt.

Người phụ nữ trong lòng anh cũng vậy.

Chiếc váy ngủ cổ tròn, bởi vì được anh ôm, hoặc có lẽ vì động tác của anh đầy sự chiếm hữu, cô co người lại nhỏ bé, cổ áo một bên vai trượt xuống, lộ ra mảng lớn làn da trắng muốt.

Ánh mắt anh dừng lại, rốt cuộc không thể rời đi...

d*c v*ng đến quá nhanh.

Thời điểm Kiều Nguyệt ý thức được, màn hình máy tính vốn sáng rực đã tối đi, nụ cười tươi đẹp của thiếu nữ trong ảnh bị bao phủ bởi màu xám, dần dần biến mất. Suy nghĩ còn phiền loạn trong đầu cô bị tiếng th* d*c nặng nề của Giang Như Thu ngay sát tai cắt ngang.

"Anh... anh có thể?" Kiều Nguyệt kinh ngạc, như ngồi trên đá cứng, cô vô cùng khó chịu, dịch chuyển vài cái sang trái phải, lại bị anh mạnh mẽ đè lại.

"Đừng nhúc nhích," Giọng Giang Như Thu khàn đặc thấp hơn một chút, nghe vào tai lại mang theo vài phần bá đạo. Anh tự mình th* d*c vài cái, bỗng nhiên phản ứng lại, sinh ra tức giận: "... Em có ý gì!"

Kiều Nguyệt ngượng ngùng không dám nói.

Cũng không phải cô nói bừa. Kể từ khi Giang Như Thu xuất hiện, dù anh thường xuyên ôm ấp hôn hít cô, nhưng những hành động sâu hơn thì chưa bao giờ có.

Kiều Nguyệt đã không còn là cô bé chưa trải sự đời. Giang Như Thu rất trọng, dù bề ngoài trông có vẻ vô dục vô cầu, một bộ dạng cấm dục và chán nản, nhưng trước mặt cô lại thay đổi hoàn toàn. Lần đầu tiên, Giang Như Thu đã tìm đọc rất nhiều tài liệu, thậm chí còn tìm Kiều Nguyệt để thảo luận xem nên làm thế nào để cả hai đều thoải mái.

Kiều Nguyệt da mặt mỏng, đem anh đuổi đi, Giang Như Thu liền một mình nghiên cứu. Cô vẫn nhớ mấy ngày đó, mọi hành động v**t v* của Giang Như Thu đều lớn đến mức khiến cô xấu hổ không dám liếc nhìn anh, nhưng anh trước sau không đi đến bước cuối cùng. Đại khái sau vài ngày, Giang Như Thu hẳn đã tìm hiểu kỹ càng, lúc này mới tiến hành đến bước cuối cùng.

Dù đau đớn là điều khó tránh khỏi, nhưng Giang Như Thu suốt quá trình đều tỉ mỉ và kiên nhẫn, luôn đặt cảm thụ của Kiều Nguyệt lên hàng đầu. Dù nửa đoạn sau anh mất kiểm soát, mấy lần khiến Kiều Nguyệt suýt ngất đi, nhưng tổng thể cảm giác thực không tồi.

Vì vậy Kiều Nguyệt cũng không kháng cự chuyện này, thậm chí còn âm thầm mong đợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!