Kiều Nguyệt bừng tỉnh.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cô ôm chặt lấy chăn nhưng vẫn không cảm nhận được chút ấm áp nào. Lạnh đến thấu xương, như thể vừa ngủ một đêm trên băng. Cô co người lại, cố gắng tìm chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại.
Phải một lúc lâu sau, ý thức cô mới dần tỉnh táo lại.
Đêm qua cô nằm mơ, mơ về chuyện đã xảy ra từ rất lâu trước đây.
Có lẽ vì sau khi ở bên Giang Như Thu, anh đối xử với cô quá tốt
-tốt đến mức như muốn nâng cô lên tận trời
-nên Kiều Nguyệt dần quên mất nỗi nghi ngờ và sợ hãi khi xưa từng cảm thấy với anh. Dần dần, hình ảnh của Giang Như Thu trong lòng cô trở thành một chàng trai ấm áp như ánh mặt trời.
Sự tự thuyết phục quá mạnh mẽ, cộng thêm tình yêu và sự chiều chuộng của anh đã khiến cô bỏ qua những điều bất thường mà anh từng làm.
Ban đầu, cô chỉ vì không muốn đánh mất một người bạn tốt mà đồng ý ở bên anh. Dù khi ấy ánh mắt của Giang Như Thu từng khiến cô rùng mình. Nhưng rồi, sự dịu dàng quá mức của anh đã khiến cô buông lỏng cảnh giác, dần dần ỷ lại, đến mức không thể rời xa...
Còn đang chìm trong hồi ức, Kiều Nguyệt bỗng bị tiếng hét chói tai ngoài cửa kéo trở về thực tại. Cô lập tức đẩy cửa phòng ngủ bước ra.
Giang Như Thu từ ngoài bước vào, vẻ mặt không biểu cảm. Cánh cửa bị anh đẩy mạnh phát ra tiếng "rầm". Ngẩng đầu thấy Kiều Nguyệt đang đứng chân trần, anh cau mày:
"Đi dép vào."
"À... ờ." Kiều Nguyệt luống cuống xỏ dép vào, ngoài cửa vẫn còn tiếng hét vọng lại. Cô vội hỏi:
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không có gì."
Kiều Nguyệt không tin:
"Anh... vừa mới đi đâu?"
"Đem rác đi." Anh nhíu mày, liếc cửa với vẻ khó chịu rồi lẩm bẩm:
"Anh không ngờ giờ này còn có người ở."
Anh vừa quét tước trong nhà. Nhìn thời gian đang là buổi sáng, vốn nghĩ giờ này mọi người đã đi làm, anh quét dọn xong định tiện thể mang rác ra ngoài. Nhưng vừa mở cửa thì lại gặp người. Nhìn thấy gương mặt hoảng loạn của người nọ, anh lại cảm thấy một sự kh*** c*m vặn vẹo trỗi lên trong lòng.
Kiều Nguyệt còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Giang Như Thu kéo vào lòng từ phía sau.
Thân thể anh vẫn lạnh như trước, nhưng ôm cô lại siết chặt không kiêng nể, như muốn nghiền nát cô.
"Em định đi đâu?" Anh đưa tay vuốt lại mái tóc rối của cô. "Đừng nghĩ đến việc rời khỏi anh."
"Em không có." Kiều Nguyệt phản bác. Tiếng hét bên ngoài vẫn còn, kèm theo tiếng bước chân vội vã. Cô vội vàng nói:
"Anh buông ra đi, để em ra xem thử, đừng làm người khác hiểu lầm."
Giang Như Thu im lặng vài giây, sau đó mới buông tay. Nhưng anh vẫn nắm chặt tay cô, trừ bỏ thời gian ngủ ra, một chút cũng không không yên tâm rời cô nửa bước, như thể chỉ cần buông ra là cô sẽ biến mất.
Bên ngoài quả nhiên hỗn loạn.
Cô gái sống phòng bên
-Tiểu Lý
-mới bị mất việc, mấy hôm nay không ra ngoài, ban ngày thì ngủ, đêm thì thức. Vừa mới định ra mua chút đồ ăn thì đúng lúc thấy cánh cửa phòng bên mở toang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!