Chương 23: (Vô Đề)

Giang Như Thu lau những giọt nước rơi xuống khóe miệng, sau đó vặn nắp chai, ly nước không đặt lại vị trí cũ, thay vào đó anh vẫn luôn cầm chặt trên tay.

Anh và Kiều Nguyệt ở hàng cuối cùng, cạnh cửa sổ, là khu vực có nhiều ánh nắng nhất.

Mà anh dường như cũng không thích ánh nắng, những tấm rèm ở hàng cuối cùng sẽ luôn được kéo ra, nhưng đó là trước khi Kiều Nguyệt đến, từ sau khi Kiều Nguyệt ngồi ở vị trí sau, ngồi cạnh anh và trở thành bạn cùng bàn của anh, anh không còn chạm tấm rèm.

Anh thích nhìn Kiều Nguyệt nheo mắt mỉm cười dưới ánh nắng, cả người như được vầng hào quang của thiên thần bao phủ, khiến anh mỗi lần nhìn thấy đều không thể dời mắt, miễn cưỡng buông tay.

Nhưng bản than anh cũng không thích.

Anh ghét ánh nắng mặt trời, khiến anh cảm thấy khó chịu, như thể có thứ gì đó bẩn thỉu trong người, dưới ánh nắng mặt trời sẽ lộ ra khuôn mặt u ám bẩn thỉu, khiến anh cảm thấy rất bất an.

Mà anh bây gời biết đó là gì......

Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Kiều Nguyệt.

Đó là mong mong muốn/ hi vọng bẩn thỉu và vô lí của anh đối với Kiều Nguyệt.

Nhưng Kiều Nguyệt chỉ dừng lại cạnh máy lọc nước, anh đau khổ chờ cô không đến, nghiêng đầu nhìn cô........ Khiến cô ấy sợ rồi?

Nhưng sao có thể rụt rè như vậy.

"Kiều Kiều, lấy nước xong rồi?"

Giang Như Thu nói, kéo suy nghĩ của Kiều Nguyệt về, cô nhanh chóng đăt ly nước đặt trước mặt anh, ngồi lại trên bàn mở sách ra, không dám nhìn người bên cạnh.

"Câu hỏi này nên được giải như thế này......" Giang Như Thu quét qua khuôn mặt rõ ràng là xấu hổ của Kiều Nguyệt, khóe miệng khẽ nhếch lên. Kiều Nguyệt trong mắt anh đáng yêu kinh khủng.

Giang Như Thu còn chưa nói xong, Kiều Nguyệt cầm cuốn sổ mà anh đã qua.

"Tôi tự mình nhìn, không quấy rầy cậu......"

Kiều Nguyệt vẫn cúi đầu, đọc sách chỉ là vỏ bọc, để che giấu sự hoảng loạn trong lòng, cô không dám nghĩ thêm nữa, cũng không nghĩ Giang Như Thu có ý xấu với mình.

Giang Như Thu trông đẹp trai, không riêng mười lăm ban, mà toàn trường rất nhiều người theo đuổi anh, hơn nữa cô chỉ là cô gái bình thường nhưng không thể bình thường được nữa, làm sao anh có thể thích cô được?

Mặc dù cô đúng là đã giúp Giang Như Thu khi anh bị bắt nạt, nhưng sự giúp đỡ nhỏ đó không đáng kể chút nào.

Anh tự mình đuổi họ đi, lúc đó cô cũng chỉ dám trốn ở bên ngoài, nhưng sau đó lại cùng anh đến tiệm thuốc, hoàn toàn không phải là ân cứu mạng, chẳng qua là tiện tay mà thôi.

Huống chi, trong số những cô gái theo đuổi Giang Như Thu, không thiếu những cô gái đẹp, cũng không thiếu những cô gái học bá, gia cảnh xuất sắc, nếu anh gặp khó khăn vẫy tay, chắc chắn sẽ có rất nhiều người bước đến để giúp đỡ anh....

Nhưng cho dù Kiều Nguyệt nghĩ ra nhiều lý do để chứng minh Giang Như Thu không có suy nghĩ đối với cô, sẽ luôn bị một đống sự thật khác lật tẩy.

Bây giờ tạm không nói những điều trước đây, chỉ nói về việc anh uống nước.

Khi Kiều Nguyệt còn chơi với Tưởng Giai Giai, cô đã nghe cô ấy nói về Giang Như Thu không biết bao nhiêu lần, thiếu niên dễ gần và tốt bụng trong mắt Kiều Nguyệt rất khác với trong miệng những người khác như trời với đất.

Không chỉ tính tình xấu, hay cáu gắt, còn ưa sạch sẽ.

Anh không thích bất kì kẻ nào chạm vào đồ đạc của anh, đã từng có một lần, một cô gái nhét thư tình vào hộc bàn của anh, Giang Như Thu ném tất cả mọi thứ bên trong vào thùng rác.

Anh hành động không thương xót ai, kiêu ngạo và lạnh nhạt...... Tính tình khiến người khác hận đến ngứa răng, khuôn mặt lại khiến dân tình phát cuồng.

Đây là điều mà hầu như tất cả mọi người đều nghĩ về anh.

Nhưng thiếu niên lạnh nhạt và ưa sạch sẽ trong mắt người khác, dùng ly nước cô đã uống qua, không hề có ý ghét bỏ, ngược lại khắp nơi ra kì quái.

"Cậu đang suy nghĩ gì vậy, tôi hỏi cậu sao cậu không nghe thấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!